
TIẾNG ĐÀN BALALAIKA TRONG RỪNG BẠCH DƯƠNG
Trong tâm khảm em vẫn rộn ràng nhịp đập trái tim Nga
Tuy xa xôi mà không xa lạ
Rừng bạch dương đang mùa thay lá
Mùa thu Nga nhịp nhàng trầm bổng balalaika
Anh đưa em vào Xanh-Petexbua với mênh mang đêm trắng
Nhớ dành em bánh mì đen và muối
Ta nắm chặt tay nhau xúng xính mùa lễ hội
Sóng Nhê-va xanh đến tưng bừng
Em sẽ tự tay nhuộm trứng cho “mình”
Ôi Ivan – nếu em “hắt xì” chàng đừng giận dỗi
Em biết từ sâu thẳm tâm hồn Nga
Bừng lên sức mạnh của mỗi con người
Em ước mong mình được kết thành đôi
Vòng váy Khabarôpka quay quay ngược tròn lễ cưới
Cô dâu chất ngất trên đống của hồi môn
Bác xà-ích vung doi
chú ngựa nâu vội vàng mở lối
rừng sồi ầm ào ngả vào tình yêu
Những gia đình Nga rộn tiếng cười con trẻ
từ những ngôi nhà gỗ nơi đồng quê mỗi tuần về nghỉ
Như có hơi thở Epghenhi-Ônhêghin
của vầng Mặt Trời Thi Ca Nga vọng lại
lộng lẫy tâm hồn Nga…
KHÚC XẠ TÌNH YÊU
Sinh nhật anh
em không chúc
bằng lời
lời có cánh dễ dàng bay đi mất
Ngày vui của anh em không trao hiện vật
hàng hóa giờ đều đánh phấn bôi son
Cũng chẳng tặng anh
bằng Hồng Cúc hay Lan
bởi Sen kia nguyên sơ còn héo tàn mấy độ
Hiến dâng anh một bông hoa rực đỏ
đang ngự trị bên ngực trái của em
giấu đằng sau khúc bồi hồi chìm trong ánh mắt lặng im
Những khúc xạ muôn chiều luôn phản chiếu
Xốn sang chứa ngàn vạn điều dễ hiểu
Vô hạn nhớ mong
hữu hạn hiện hình
những khoảng cách trở về không khoảng cách
Khúc xạ tình yêu
em tặng cho “mình”…
CĂN GÁC XÉP CỦA VĂN HÀO BAN-ZẮC
VÀ TÌNH THƠ HẬU THẾ
Căn gác xép lát bằng câu
ghép bằng nghĩa ngữ
Cửa sổ rèm che bằng cấu tứ vần thanh
Cầu thang rung khởi động sóng sông Shen
Người ngồi đó với cây bút nhỏ
cầy cuốc trên nhiều thửa ruộng cánh đồng
Hành tinh hẹp khối óc mênh mông
Chiếc bàn con vuông tròn Paris thế sự
Con chuột chạy trên “Tấn trò đời”
Chú nhện dệt lưới giăng mùng
“Miếng da lừa” hẹp mãi vào nỗi đau cơn mê mất ngủ
Varsava thì thầm thiên diễm tình chưa bao giờ cũ
Những vì tinh tú cợt nhả vào đêm
Thao thức ngọn đèn nhân tình sầu riêng
Thao thức ngọn đèn tâm sự sầu riêng
vắt kiệt mồ hôi nặn từng câu chữ
anh đa tình như gió bồi lở như sông
Dòng Tiền Giang nước tràn căn gác nhỏ
Mưa Bến Lức rạo rực mái thư phòng
Ngàn vạn giọt sông trôi
lở bồi vào năm tháng
Nâng niu từng sợi nắng
cho em một thời son
Vũ trụ cỏn con
Ta nép vào nhau …cùng cháy
Em vẫn mơ về căn phòng ấy
nép vào cô đơn cuối trời Ban-zắc
khoác lên mình
vĩnh cửu tình yêu
BỨC HỌA KHÔNG MÀU
Giấu nỗi buồn đằng sau sợi mưa
nỗi buồn đông đặc
Vẽ nỗi buồn dưới gam màu trầm mặc
bức sơn dầu long đong
Chiêm ngưỡng nỗi buồn ở sau lớp rêu phong
nỗi buồn mọc cánh bay lên thinh không
Trăng mùa thu gẫy đôi
nỗi buồn sám hối
Em mỏi mòn chờ đợi
Ngẩn ngơ ơi có hay?
Thời gian quằn quại lay
người đi biền biệt xứ
Mùa thu ôm nắng vàng lộng gió
Giọt cô liêu chuông mõ nát chiều
Thương ai – buồn giận càng thương
Người chờ hóa đá
con đường quặn đau
Bức tranh em vẽ không màu!
THẦN AT-LÁT VÀ VẦNG TRĂNG KHUYẾT
Tặng em mảnh vụn trái tim
Từ vùng trăng khuyết của đêm bập bùng
Để quên từ mấy ngàn trùng
Em nâng niu giữa ngượng ngùng sóng xô
Muôn giọt ký ức nhấp nhô
Anh về tìm lại cữ mưa năm nào
Thần At- Lát chống trời cao
Kéo vầng trăng khuyết lao xao đáy hồ
Nhịp tim từ bấy đến giờ
Ngàn đêm trăng vẫn như chờ đợi nhau
Thu Sang