BÊN SÔNG
Thế là đò đã sang sông
Những mùa trăng cũ đã không quay về
Lời yêu tím cả bờ đê
Cỏ may che khuất lối về nhà em
Cuối thu cải đã ngồng lên
Heo may man mác lòng thêm gợn lòng
Ai đưa chim sáo sang sông
Lời thương yêu cũ cất trong ngục tù
Bên sông ai hát lời ru
Anh về đếm sợi nắng thu dại khờ
PHÓNG SINH
(Thể thơ Namkau)
Tôi mang một vốc mùa xuân
Phóng sinh vào nắng non đầu hạ
Bao rừng cây trở dạ
Trời toang mình
Đom đóm phập phồng tôi.
CHIỀU THU
Trời thu mỏng gió, nắng phiêu diêu
Hoàng hôn buông xõa xuống vai chiều
Anh gom ký ức hong thương nhớ
Đem thả lên trời một chữ yêu
MÙA THU CHÍN
Đôi khi muốn hái sao trời
Gói mùa thu chín, tặng người mình yêu
Ướp hương hoa ngát trời chiều
Ủ men tình ái yêu kiều đắm say
Rượu tình nồng thắm ngất ngây
Nghiêng trăng ta rót cho ngày vào đêm
TRONG GIÓ THU
Lắng nghe trong gió mùa thu
Tiếng chuông thì méo, lời ru thì tròn
Cái cò đi gánh nước non
Ngàn năm đọng mãi, chưa mòn tiếng ngân