MONG MANH
Cố tìm chút nắng trong thơ
Mà sao hiu hắt bơ phờ tóc sương
Cuộc người muôn dặm nẻo đường
Tưởng như câu chữ sẵn nương bên mình
Gọi lên chỉ thấy lặng thinh.
VẦNG TRĂNG CHO EM
Mãi nhớ về ngày ấy nắng mênh mang
Bờ biển vắng xốn xang câu hò hẹn
Chia tay nhau em ngập ngừng bẽn lẽn
Cứ âm thầm nghe sóng vỗ ngoài xa
Bao nỗi niềm đầy ao ước thiết tha
Xin gói chặt gửi nỗi lòng theo gió
Nước mắt rỏ xót mặt trời tím đỏ
Giữa muôn trùng vời vợi nỗi buồn đau
Say đắm ngọt ngào thời gian trôi mau
Giờ bên nhau không chỉ còn ảo mộng
Mở tấm lòng giữa trời cao biển rộng
Sống hết mình cho ước vọng mai sau
Hãy ngắm sâu vào đôi mắt của nhau
Để thấy tận cùng niềm đau nỗi nhớ
Ta trộn vào nhau qua từng hơi thở
Không thể nào chỉ một nửa vầng trăng.
(Kỷ niệm biển Sầm Sơn)
VẾT ĐAU KHÔNG CHẢY MÁU
Hết thời trận mạc
Người lính hân hoan lành lặn về nhà
Nào biết ẩn gì âm thầm trong máu
Niềm vui mở bung phòng sản
Chết lặng đứa con không rõ hình hài.
MIỀN ĐẤT MỚI
Đất lấn dần ra biển
Ngàn năm con nước theo trăng
Phù sa duềnh ngầu đục
Ngạc nhiên bãi khởi sinh
Từ nước bùn nắng đọng
(Viết tại đất chiếu Nga Sơn)
MÙA EM
Tiếng ve rền rĩ gieo vàng Hạ
Xuân dùng dằng chưa qua
Còn khát xanh mẩy nụ
Mùa em ủ trong mầm
Em mùa nào em nở.
GIAO MÙA
Hoàng hôn phủ kín tận chân mây
Vạt nắng lùi xa khép lại ngày
Lúa xanh đã dậy thì con gái
Ngẩn ngơ nhìn mê mải đắm say
Bát ngát xa đưa những cánh đồng
Sáo diều vi vút giữa tầng không
Chim mỏi tìm về nơi trú ngụ
Ruộng thấm mồ hôi kẻ cấy trồng
Ngước mắt nhìn phía khoảng trời xa
Mây giăng sương khói bỗng nhạt nhoà
Thấp thoáng bóng người đi vội vã
Bóng chiều vời vợi lúc giao thoa
Có ánh mắt thẫn thờ ngóng đợi
Chuông nhà thờ rớt giữa thinh không
Bâng khuâng đếm bước người xa xứ
Xao xác mùa đi giữa cánh đồng.
(Vào Hạ 4/2024)
MÙA XUÂN – NƠI TA VỀ
Ngẩn ngơ ai ngắm Tây Hồ
Lung linh sóng nước mây trời lả lơi
Hồn thơ bay bổng chơi vơi
Đâu đây chuông thỉnh nghe vời vợi xa
Hoàng hôn buông xuống nhạt nhòa
Đất trời mây nước giao thoa tháng ngày.
Thả hồn ta đã đắm say
Muôn hoa đua sắc ken dày lối đi
Đông qua Xuân tới nhị kỳ
Bâng khuâng thời khắc mỗi khi giao mùa
Thẫn thờ cảnh vật chen đua
Hồn thơ chắp cánh gió đùa nắng xuân
Tình yêu đẹp đến vô ngần.
(Hồ Tây, Xuân 2026)

Vài nét về tác giả:
- Họ và tên: Trần Đức Cường.
- Bút danh: Trần Cường.
- Quê quán: Nga Thanh, Nga Sơn, Thanh Hóa.
- Nơi ở hiện nay: Tây Hồ, Hà Nội.
Sự nghiệp:
Cuộc đời của ông là sự giao thoa đặc biệt giữa ba hình ảnh: Người lính, Thầy thuốc và Thi sĩ.
- Thời quân ngũ: Ông từng là lính xe tăng trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ và đã bị thương trong chiến đấu.
- Ngành Y: Sau khi rời quân ngũ, ông theo học ngành y. Ông có một sự nghiệp y học rực rỡ với gần 40 năm công tác tại Bệnh viện Nhi Trung ương. Ngoài ra, ông còn có 2 năm làm chuyên gia y tế tại nước ngoài.
- Hoạt động văn học nghệ thuật:
- Ông là hội viên Hội Nhà văn Hà Nội.
- Hiện là Chủ tịch Câu lạc bộ Thơ Nhạc Việt (một đơn vị đã hoạt động hiệu quả hơn 10 năm).
- Dù đến với thơ ca khá muộn, nhưng những trải nghiệm từ chiến trường và ngành y đã tạo nên một tâm hồn thơ giàu lòng nhân ái và sự chiêm nghiệm.
Các tác phẩm tiêu biểu
Ông đã xuất bản một số tập thơ và văn chương thông qua Nhà xuất bản Hội Nhà văn, bao gồm:
- Hương gói quê nhà (Tập thơ, 2017)
- Sóng phù sa (Tập thơ, 2019)
- Nơi ấy ta về (Tập thơ – văn, 2024)
- Ngoài ra, ông còn nhiều tác phẩm được đăng trên các báo Trung ương, địa phương và Hà Nội.
Phong cách nghệ thuật
Thơ của Trần Cường được nhận định là sự kết hợp giữa rung động thẩm mỹ và trải nghiệm thực tế. Nội dung thường hướng về tình yêu, sự hoài niệm và những chiêm nghiệm nhân sinh sâu sắc (như thể hiện trong các bài thơ Vầng trăng cho em, Vết đau không chảy máu, hay Tập thiền).