Tô Vân là thành viên của Hội Thơ Trung Quốc và là một nhà thơ trẻ. Các tác phẩm của anh đã được xuất bản tại hơn 10 quốc gia. Anh là tác giả của 2 tập thơ xuất bản tại Trung Quốc: “Cảm hứng từ vạn vật” và “Trí tuệ và triết lí”, cùng tập thơ “Với niềm suy tưởng tĩnh lặng” phát hành tại Ấn Độ.
Anh từng giành Giải thưởng Vườn Táo Guido Gozzano tại Ý, Giải Đặc biệt dành cho Nhà văn Nước ngoài của thành phố Pomezia, đồng thời được ban tổ chức ca ngợi là “người thợ cần mẫn của thơ trữ tình Trung Hoa”. Ngoài ra, anh còn nhận Giải thưởng “Cuttlefish Bone” dành cho Nhà văn Quốc tế Xuất sắc dưới 25 tuổi.
1-KHUNG CỬA MƯA
Những hạt mưa rơi rơi
Phía bên ngoài khung cửa
Long lanh chỗ tôi ngồi
Làn nước trong lay động
Tôi cá cược đời mình
Để tiến về phía trước
Con đường xanh bên ao
Về miền xa hun hút
Cọng rơm tung trong gió
Bay về ngôi làng cổ
Nơi có mái nhà thờ
Có tiếng chuông ngân qua
Có ô cửa màu xám
Từ trong căn phòng nhỏ
Tôi hòa vào trong mưa
Bước chân làm giọt nước
Bắn tung tóe vỡ òa
Ngọn cỏ kia ven đường
Ôm ấp những giọt mưa
Nâng niu đón ngọn gió
Và tôi cũng rất muốn
Mở thêm khung cửa nữa
Để bước ra khám phá
Khoảng trời chưa biết tên.
2- GIẤC MƠ ĐƯỜNG XA
Dẫu đã vừa tỉnh giấc
Mà như đang mộng du
Đi giữa miền xa lạ
Tròng trành trong giấc mơ
Không đến nơi cần đến
Không có dấu chuyển đường
Không hàng cây cuối ngõ
Những lối nhỏ quanh co
Nơi hoang vu cây cỏ
Rồi qua miền quê vắng
Có đồng ruộng màu vàng
Có con mương lẳng lặng
Có cả những hàng cây
Núi chẳng cần tên gọi
Sông cũng không ai nhắc
Lòng bỗng thấy an yên
Vì tin người cầm lái
Và tin cả chính mình
Rồi xe dừng rất khẽ
Ở một miền quê mới
Qua ô cửa sáng đèn
Thấy như có bữa tiệc
Như gặp bạn quê nhà
Chỉ một thoáng thôi mà
Rồi xe lại quay ra
Chào những người vừa gặp
Chúc nhau một đêm vui
Cánh đồng ngoài ô cửa
Lấp lánh chạy phía sau
Tôi cố nhìn cho rõ
Cố nhớ từng khuôn mặt
Từng ngọn đèn ven đường
Nhưng tất cả vừa thấy
Dần xa khỏi tầm mắt
Tôi biết mình đang mộng
Đi trên con đường dài
Đến lúc vừa tỉnh giấc
Lòng bỗng đầy nhớ thương
Những điều vừa mới gặp
Không thể nào trở lại
Đã xa rồi vạn kiếp
3- NƯỚC MẮT CỦA NÚI
Hãy nhìn hàng cây xanh
Đâu cần phải gồng mình
Mà rất mực dịu dàng
Theo điều mình vốn có
Lặng thầm lớn mỗi ngày
Dẫu gió hú trên cao
Va vào từng sườn núi
Chúng vẫn dang tán lá
Che cho nhau bình yên
Giữa đất trời ngả nghiêng
Rồi khi cây úa vàng
Không phải vì lạc mùa
Chỉ đến ngày phải nghỉ
Như chiếc lá cuối thu
Rời cành trong lặng lẽ
Dẫu hạt mưa xối xả
Chúng vẫn không sợ hãi
Vẫn bình thản đón nhận
Những nứt vỡ đời mình
Có thể một thân cây
Khóc suốt ngàn năm cũ
Làm nứt cả triền núi
Vẫn im lặng bao dung
Trước những mùa giông gió
Cũng có thể mai này
Một mầm cỏ rất nhỏ
Mọc giữa mặt đất khô
Bỗng xanh lên trở lại
Sau bao ngày hoang vu
Rồi cả những vết thương
Theo tháng năm mòn mỏi
Như vách đá phong hóa
Tan vào trong lớp bụi
Không nhức đau như trước
Và cả những giọt lệ
Khi lặng im rớt rơi
Không đòi ai thấu hiểu
Không đòi ai đáp đền
Cho một đời đã tuôn.
4- NHỮNG KẺ NHỎ BÉ
Có những người khổng lồ
Và những kẻ nhỏ bé
Cùng cúi đầu bước qua
Một đường hầm tối hẹp
Ẩm ướt và lạnh lẽo
Hun hút và thăm thẳm
Dẫu thân hình thấp nhỏ
Họ vẫn luôn nghĩ rằng
Mình cao hơn tất cả
Không ai chạm nổi đầu
Ra khỏi đường hầm rồi
Người khổng lồ ngẩng nhìn
Con đường đi phía trước
Chỉ còn vài khúc ngoặt
Là chạm tới nơi cần
Kẻ nhỏ bé cúi mặt
Thở dài đầy mỏi mệt
Than phía trước đời mình
Vẫn còn bao núi lớn
Chắn lối chẳng thể qua
Rồi cả hai bất ngờ
Rơi xuống dòng sông sâu
Người khổng lồ ngẩng đầu
Tìm một đường cứu sống
Giữa làn nước xiết mạnh
Kẻ nhỏ bé cũng thế
Ngẩng đầu lên nhìn theo
Nhưng không tìm lối thoát
Mà mặc kệ nước trôi
Tràn vào trong thân người
Người khổng lồ cố sức
Bơi về khúc gỗ trôi
Còn kẻ nhỏ bé ấy
Bị cái tôi điều khiển
Nuôi lớn bằng kiêu ngạo
5- MỘT GÓC NHÌN
Từ góc phố thân quen
Tôi chỉ nhìn thấy được
Một khoảng trời ngang qua
Giữa hai hàng mái đỏ
Và thế là đủ rồi
Tôi từng nghĩ cầu vồng
Chỉ dài chừng ấy thôi
Hoàng hôn mình nhìn thấy
Đã là đến tận cùng
Không còn gì thêm khác
Cho tới một buổi chiều
Tôi đứng nơi tầng cao
Mở ra hai phía gió
Nam bắc cùng hiện lên
Trời rộng hơn tôi nghĩ
Cầu vồng không chỉ dài
Mà còn ôm biển biếc
Hoàng hôn không chỉ đỏ
Mà cả lấp lánh sóng
Lay động dưới chân trời
Người đứng trên triền dốc
Thấy một vùng vịnh xa
Còn tôi nơi bãi cát
Chỉ thấy dòng nước lặng
Không biết ngoài kia sâu
Tôi nhìn dòng sông nhỏ
Họ nhìn trùng sóng lớn
Tôi nhìn màu mây nhạt
Họ thấy cả bầu trời
Sau cơn mưa vừa tạnh
Từ góc nhìn của mình
Tôi suy ngẫm ngắm trời
Và hiểu ra có những
Người đi xa bụi bặm
Sẽ thấy đời sáng hơn
Không phải ta không mơ
Hay trái tim nghèo nàn
Chỉ vì ta chưa thấy
Những điều ngoài tầm mắt
Đang lặng lẽ hiện ra.