KBH
Trong vệt nắng ngả màu vàng suộm trên con đường dẫn vào làng Bongseong-ri, hình ảnh nhà thơ – nghệ nhân điêu khắc đá Kim Yoo-je hiện lên vừa trầm mặc lại vừa chứa đựng nguồn năng lượng kỳ diệu. Người ta thường bảo nhau rằng, bàn tay ông chạm vào đâu là chỗ ấy hóa thành di sản, công việc dù gian khó đến mấy qua tay ông cũng thu xếp xong xuôi. Nhưng điều khiến tên tuổi ông khắc sâu trong lòng mọi người không chỉ nằm ở tài hoa nghệ thuật, mà còn ở một trái tim rộng mở, luôn nâng niu những giá trị nhân văn cao đẹp.
Tại quê hương Bongseong-ri, ông đã dành trọn tâm huyết để tạc nên hơn 300 bia đá khắc thơ. Những tảng đá vô giác dưới lưỡi đục tỉ mẩn của ông đã biết cất lời, biến ngôi làng thành một không gian văn hóa tĩnh lặng và thiêng liêng. Không dừng lại ở việc thổi hồn thơ vào đá, đôi bàn tay ấy còn trực tiếp dựng xây những công trình nghĩa tình. Nguồn tiền chính do ông tự nguyện quyên góp đã biến thành chiếc cầu nối liền bờ vui cho dân làng. Ngay bên lối đi, công trình nghệ thuật “đá ước” do ông kì công tìm kiếm từng viên đá phù hợp để xếp chồng lên nhau suốt nhiều tháng trời đã trở thành điểm tựa tâm linh, nơi mỗi người qua đường dừng chân gửi gắm những nguyện ước chân thành. Chỉ cần chạm vào đá ước, tĩnh tâm nguyện ước, thì rồi điều đó sẽ thành hiện thực trong tương lai.

Thế nhưng, sự “kỳ diệu” từ bàn tay và tấm lòng ông Kim Yoo-je còn lan tỏa đến những phận đời viễn xứ. Nhìn thấy những người phụ nữ Việt Nam sang làm dâu xứ Hàn đôi khi phải chịu nhiều thiệt thòi, uất ức hay đối xử bất công, ông không hề đứng ngoài cuộc. Bằng uy tín và sự chân thành, ông đứng ra bênh vực, đòi lại sự bình đẳng và tôn trọng cho họ. Tình thương ấy được cụ thể hóa bằng những hành động vô cùng ấm áp. Mỗi dịp Tết Nguyên đán về, ông lại mời 8 gia đình chồng Hàn – vợ Việt trong làng đến hội ngộ. Trao tận tay những người chồng số tiền 10 triệu đồng, ông dặn dò họ dùng khoản tiền ấy để chuẩn bị những món quà Tết chu đáo gửi về biếu bố mẹ vợ nơi quê nhà Việt Nam.
Đối với ông Kim Yoo-je, vượt qua những tính toán vật chất thông thường mới là lúc con người ta chạm đến tự do và nghệ thuật đích thực. Đôi bàn tay tạc đá của ông 3 thập niên qua cần mẫn, sáng tạo làm đẹp cho xóm làng bằng những bài thơ, bằng những tác phẩm điêu khắc, công trình tâm linh… và cũng đục đẽo đi những định kiến, gắn kết những bờ bến nhân duyên. Sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn của ông đã chứng minh một điều giản dị: khi tâm huyết đủ lớn và lòng nhân ái đủ sâu, mọi việc dưới tay người đều trở nên trọn vẹn và tràn đầy ý nghĩa.
