BIỂN TRONG TIM
Tôi chưa đến biển bao giờ
Chưa lần dẫm cát bên bờ khơi xa
Chưa từng nếm vị mặn mà
Vầng dương thức giấc bao la nắng đào
Nhưng tôi yêu biển biết bao
Dẫu xa vẫn thấy dạt dào trong tim
Mênh mông sóng biếc triều lên
Hải âu tung cánh, đầy thuyền trăng sao
Bình minh rắc ngọc lao xao
Hoàng hôn mây tím buông vào trăng ngân
Yêu anh – người lính hải quân
Canh nơi đầu sóng giữ phần đất quê
Đêm ngày biển hát say mê
Sóng ru bờ cát, vỗ về tim yêu
Lặng nghe biển kể bao điều
Như lời anh gửi sớm chiều trong em.
Vầng Trăng Nơi Đỉnh Trời
Mây lang thang
gió tung tăng
Cao nguyên xứ đá
vàng trăng đỉnh trời
Trăm ngàn bút đá đứng ngồi
viết lên trời biếc
muôn lời hát ca…
Tiếng khèn gọi nắng thung xa
gọi tình xuân đến
chan hòa ý thơ
Đá xưa lặng lẽ như tờ
nghe làn gió mới
từng giờ đổi thay…
Bậc thang vàng nắng chân mây
cánh ong cần mẫn
đường cày xinh tươi
Em gùi mưa nắng qua đồi
gieo mùa trăng sáng
thắm trời cao nguyên
Đỉnh trời Lũng Cú gặp em
giữa mùa hoa nở
say phiên chợ tình
Vầng trăng xứ đá quê mình
lung linh ngọc biếc
thắm tình bên nhau…
GỬI THU LỜI NHẮN
Sau bão lũ – nắng ngời quyến rũ
Trời xanh mơ ấp ủ thương yêu
Mây lang thang rộn tiếng sáo diều
Sợi rơm vàng nhuộm thu khắp chốn
Sao thu rơi – thắp đèn đom đóm
Đêm sương giăng thắc thỏm mong chờ
Em xa rồi chiều xưa còn nhớ
Hương thu nồng vương vấn xa xăm
Cho tôi gửi vào thu lời nhắn
Rằng yêu thương chẳng thể phai mờ
Sau giông bão – trời trong hơn trước
Như nghĩa đời – chia ngọt, nên thơ
Thu đẹp mãi lòng người rộng mở
Hạt nắng gieo hy vọng đời thường
Qua bão tố, càng thêm thấu hiểu
Tình thương người – ngọc quý muôn phương.
HƯƠNG ĐÁ
Lặng thầm đá hát lời ru
Đá nuôi cây lớn tựa như tay người
Gom từng hạt nắng sương rơi
Ủ men chát mặn, dâng đời ngọt thơm
Trập trùng sóng đá ngàn sương
Đá treo vách núi, thành đường trên mây
Xoè tay đá mọc thành cây
Đá ươm mầm nắng, ngân đầy tiếng chim
Sương mây giăng kín lối tìm
Người đi lên rẫy, lửa tim vẫn bền
Đá găm gót mỏi ngày đêm
Vai gùi mong ước dựng nên bản làng.
Giọt nồng rơi giữa cơ hàn
Thấm vào đá núi, hóa vàng mùa tươi
Rau xanh bám đá lưng trời
Ngô vàng bắp trổ nụ cười thung xa.
Tiếng khèn,tiếng hát ngân nga
Xua đi vất vả chan hòa tình thương
Người bên đá, đá bên nương
Cùng nhau gìn giữ biên cương vững bền
Đá ơi hương đá dịu hiền
Theo chân xuống chợ, nối miền ấm no
Đá chống trời, đá nên thơ
Xanh reo sáng núi hương đưa gọi mùa.
ĐI TÌM TÊN ANH
Có những bước chân
không kịp để lại dấu trên đường
lặng lẽ chìm vào đất
giữa màu xanh hồi sinh
Họ nằm lại không bia mộ
không một lời từ biệt
chỉ có đất âm thầm giữ kín tên
500 ngày đêm
những người sống cúi xuống lòng đất
gọi lại những cái tên thất lạc
tìm đồng đội trong tiếng cuốc chạm đá lạnh.
Có những chiều đào bật máu ngón tay
sợ dưới lớp đất kia
vẫn còn đồng đội chưa về.
Mưa rừng đổ xuống vai, bản đồ nhòe mực
người lính già ngồi lặng trước mảnh võng mục
nhận ra tên đơn vị cũ
bàn tay run như chạm vào tuổi trẻ.
Có nắm xương nằm im dưới tầng đất
đã từng là tiếng hô xung phong giữa lửa đạn
là đôi dép mòn qua dốc đá
là tuổi hai mươi chưa kịp gọi tên mình…
Hôm nay
người trở về trong chiếc hũ nhỏ
nhẹ đến nhói lòng
người trở về bằng ký hiệu trên mảnh tăng cũ
có người trở về chỉ nguyên vẹn một cái tên.
500 ngày đêm
người sống đi tìm tên người đã hóa vào đất
để người lính được gọi đúng tên mình
các anh – những vì sao của đất nước
lặng lẽ sáng trong ký ức muôn đời Tổ quốc.
7-2026
Hồng Quang