Đào Phạm Thùy Trang, bút danh: Trang Đào; Đ.P Thùy Trang, sinh năm 1977 tại Tiền Giang. Hiện chị là hội viên Hội VHNT Tây Ninh.
GIẢI THƯỞNG:
– Giải nhì “Giải thưởng xuân hồng lần II -2016” Tập truyện ngắn “Ví dầu cầu ván”.
– Giải nhì “Giải thưởng xuân hồng lần III -2021” Tập truyện ngắn “Bằng lăng mùa cuối”.
– Giải B (không có giải A) “GIẢI THƯỞNG QUẢNG BÁ TÁC PHẨM VHNT VÀ BÁO CHÍ CHŨ ĐỀ HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, PHONG CÁCH ĐẠO ĐỨC HCM, GIAI ĐOẠN 2021-2025”, TÁC PHẨM “RƯNG RƯNG TÓC TRẮNG”
– Giải khuyến khích (thể loại bút ký) cuộc thi “180 NĂM THÀNH LẬP TỈNH TÂY NINH”.
– Giải khuyến khích (thể loại Truyện ngắn) cuộc thi “TÂY NINH 50 NĂM HÌNH THÀNH VÀ PHÁT TRIỂN- 2024”, TÁC PHẨM “MÀU CỦA TRĂM NĂM”.
– Giải khuyến khích cuộc thi “KÝ ỨC MỘT THỜI THANH XUÂN SÔI NỔI” -BÁO THANH NIÊN – 2021.
TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN:
– Nửa đêm làm vợ (Tập truyện ngắn, 2006).
– Đi để quên (Tập truyện ngắn, 2006).
– Ví dầu cầu ván (Tập truyện ngắn, 2014).
– Đời nông dân (Tập truyện ngắn, 2017).
– Bằng lăng mùa cuối(Tập truyện ngắn, 2020).
Xin giới thiệu cùng quý vị độc giả truyện ngắn đã được lựa chọn vào chung khảo cuộc thi Truyện ngắn hay 2022 của Hội Văn học nghệ thuật Thành phố Hồ Chí Minh của nhà văn Đào Phạm Thùy Trang:
NHÀ CỦA THOA
Thoa cúi mặt khi tôi hỏi, nét ngây thơ hãy còn vương trên mi của cô gái đôi mươi bởi cung mày chưa từng cắt tỉa. Mái tóc thì hoe vàng và hàm răng cũng đen đen như sắp hư. Mái hiên Thoa đang ngồi được chắp vá từng những tấm mút xốp và thùng cạt tông chèn nén tứ phía, cốt sao giảm thiểu cái nắng nóng đến mức thấp nhất.
– Chồng cưng đâu?
– Dạ con…không có chồng.
– Bé này là…
– Dạ… con của con
Thoa ấp úng trả lời. Da em bé ấy đen nhẻm, hai mắt to tròn, cái trán vồ ra, vài sợi tóc dựng đứng. Nếu nó không phải đang cởi truồng thì tôi sẽ nói nó là bé trai ngay
Bà chị đi chung giật giật tay tôi, ý rằng đừng hỏi vào “chuyện nhạy cảm” của người ta, khi mình đã biết rõ rồi.
Tôi không có ý đồ đi đồ lại nỗi đau của Thoa, chỉ là tôi muốn nghe em nói chuyện, xem cách nói ấy có phải là một cô gái khờ khờ như lời người ta nói hay không
Mười chín tuổi ôm đứa con, không làm ra tiền, hàng tháng phải nhận trợ cấp của nhà nước bởi chứng thần kinh F29 thì tội cho em quá
Chú Sáu- cha Thoa ngồi hút thuốc nơi ngạch cửa, trần tình về cuộc đời mình bằng giọng đều đều y như rằng đã quen khổ rồi, giờ…khổ thêm tí cũng chả sao
– Tui với bả lấy nhau có cục đất nào chọi chim đâu. Phải ở đậu đất nghĩa địa, tui làm cu li cho thợ mả. Bả lặt đậu, bẻ bắp rồi rửa chén quán ăn, nghèo nghèo vậy mà con cái cứ hết đứa này tới đứa kia. Tui có bốn đứa con đó chứ! Nhưng may là hai đứa mất hồi ba bốn tuổi rồi, chứ không thì mấy cô chú thấy còn đông nữa!
Trời ạ, mất con mà chú Sáu nói “may”. Đúng thật là kiểu nói của người thiệt thà.
– Rồi ở nghĩa địa hoài đâu có được. Nhà nước vô sổ vô sách gì đó cho một cái nhà tình thương. Nhưng không có đất làm sao mà cất? Vậy là thằng em vợ tui cho cục đất này. Ngang năm, dài mười lăm thôi. Vừa nghiến cái nhà. Vậy là tự nhiên hết ở đậu, hết hứng mưa mỗi ngày mưa. Hết nghe mùi thum thủm của nghĩa địa như bao lâu nay. Có nhà tường ở nhưng tui không sắm sửa gì được hết, vì năm miệng ăn mà chỉ có một tay làm. Đó cô chú coi sổ đi, vợ tui cũng khùng, hai con gái cũng mát mát, giờ thêm con nhỏ cháu ngoại. Tui nay mai chắc cũng khùng theo luôn!
Căn nhà tình thương của chú Sáu thắm thoát cũng mười lăm năm rồi. Thời gian ấy với một cái nhà xây không tô, giữa đồng bốn bề mưa nắng thì xuống cấp là phải rồi. Mấy cây kèo dừa vậy mà cũng đi qua được mười lăm mùa bông mít rụng. Vậy là nó biểu tình bằng cách…bay một bên nóc. Mái nhà mà bung thì vách tường cũng buồn tình theo rồi ngã “ầm” trong bữa chiều nhiều gió. Hàng xóm thấy thương quá, quơ một đường lai- truym, thế là clip “căn nhà bay nóc với ba người tâm thần” được lên sóng.
Điếu thuốc trên tay chú Sáu cháy đỏ tận môi mà hình như chú không cần biết. Bởi chú bận kể chuyện đời. Rằng người ta nói không sai, tiền nhà nước mà, cần phải duyệt lên duyệt xuống cho đúng người đúng cảnh, đúng danh sách thì mới được. Nhưng ngặt nỗi cái nhà nó không chịu chờ duyệt. Nên tui đành bặm gan trông cậy vào các mạnh thường quân. Xin đừng cười tui làm chồng làm cha mà không lo cho vợ con được cái nhà nhé!
Bất giác hai dòng lệ khô của người đàn ông chớm sáu mươi rơi xuống làm anh nhóm trưởng của chúng tôi phải năn nỉ rối rít:
– Chú Sáu, đừng khóc chú! Đừng nha! Khóc là con bỏ về liền à! Vì con sợ nước mắt lắm á!
– Chứ…tui biết nói gì giờ…ơn của mấy cô chú to lớn quá…
– Nói chung là chú đừng nói gì cả là tụi con yên tâm rồi. Nhìn cảnh chú, con bái phục còn không hết nữa chứ cười chê gì chú ạ! Chú rảnh không? Rảnh thì đi nấu bình trà tí cho tụi con uống ké, chứ đừng có khóc nha!
Thoa ơ hờ dỗ đứa con 15 tháng ngủ. Cái miệng nó trễ xuống ngậm chiếc bình đã hết sữa mà vẫn còn chóp chép.
Người ta nói ai ở gần nghĩa địa đều “mát mát” hết, vì khí âm nhiều hơn dương khí. Đã vậy chú thím Sáu còn làm cái việc vợ chồng, là việc đó “ma kị” dữ lắm nên con nít sinh ra đứa nào cũng sẽ không được bình thường. Vì ba hồn khôn của nó đã bị ma giữ rồi, chỉ còn bảy vía dại mà thôi.
Không biết có phải vậy không, mà sáu tuổi Thoa cũng ra lớp 1 học như bao đứa trẻ khác, nhưng học mãi con chữ chẳng chịu nhớ mặt Thoa. Ba năm lớp Một thành ra mười tuổi mới học lớp Hai. “Đúp bồ” lớp Hai thì mới lên lớp Ba bằng “vé vớt”. Nhưng dạy hoài cũng không học thuộc được cái cửu chương, nên cô giáo mời cha mẹ đến, yêu cầu họ cùng dạy bé Thoa học để theo kịp bạn bè. Mà ngay cả mẹ Thoa cũng không biết chữ, làm sao mà dạy? Ba Thoa thì đi làm từ tinh mơ tới tối mịt. Ngã lưng xuống là ngủ khì, làm sao để dạy con học khi ngày đó anh cũng xong lớp 3 là nghỉ.
Vậy là Thoa không đi học nữa. Vì “Ai cũng nói em là con nhỏ khùng, cô giáo dạy hoài mà không nhớ”.
Thoa mười bảy tuổi, nguời ta nhỏ to với mẹ Thoa rằng cho em đi “bán trinh” sẽ có bạc trăm triệu về tha hồ sửa nhà, mua sắm vật dụng trong gia đình. Người mẹ tần ngần. Trăm triệu là số tiền cả đời bà không bao giờ có được. Nhưng để con “bán trinh” thì có gì đó sai sai, người mẹ không bình thường nhưng lương tâm vẫn còn biết suy nghĩ
Rồi Thoa nghe được. Em hỏi mẹ “bán trinh” là bán cái gì? Cái mền, cái gối, cái thau, cái võng…con đều đã nghe qua còn cái trinh là gì mà tới cả trăm triệu? À mà…trăm triệu là bao nhiêu hả mẹ?
Mẹ Thoa không lý giải được. Bà chỉ khóc
Rồi người gợi ý biết chuyện, bà gặp riêng Thoa khi em đi chợ, cho em dĩa cơm sườn, ly sinh tố trong cái quán đẹp ơi là đẹp. Xong bà nói “bán trinh” dễ lắm, chỉ là không mặc gì cả, y như lúc đi tắm vậy và nằm trong phòng khách sạn sang trọng lắm, giường nệm thơm tho sạch sẽ lắm. Rồi có một người đàn ông nằm ngủ bên cạnh, sáng mai họ cho mình trăm triệu ngay
Thoa reo lên “Mình ôm người đó ngủ như ôm gấu bông vậy hả bà Tám. Con thích gấu bông lắm! Đi…đi…bán trinh ngay đi ba Tám”
Vậy là đi, lần đầu tiên Thoa leo lên chiếc xe bốn bánh thơm ơi là thơm. Căn phòng cũng thơm tho sạch sẽ như cung điện trong ti vi nhà cậu Út mà lâu lâu Thoa coi ké. Chỉ là người đàn ông nằm cạnh Thoa không chịu nằm yên như gấu bông cho Thoa ôm, mà ông là cứ rờ rẫm khắp cơ thể làm Thoa nhột quá. Ông cắn mặt Thoa, cắn môi thoa, cắn “chỗ cho em bé bú” của Thoa làm Thoa đau và khóc rưng rức. Nhưng ông dỗ dành rằng ngoan ngoan, rồi anh sẽ cho tiền, cho em thật nhiều tiền, em muốn mua gì thì mua. Tiền hả, Thoa thích tiền lắm, có tiền hàng ngày Thoa sẽ đi ăn cơm sườn chứ không phải ăn mì gói như từ nào tới giờ. Ăn cơm sườn xong sẽ uống sinh tố như hồi sáng bà Tám cho vậy đó. À, sau sinh tố, Thoa sẽ uống trà sữa, vì nghe nói trà sữa cũng rất ngon.
Thoa nín khóc, cầm những tờ tiền mà người đàn ông ấy vừa cho. Ti vi trong phòng đang bật khá to, em nhìn lên ti vi, ở đó đang chiếu cảnh bãi biển nào đó đẹp ơi là đẹp. Màu nước biển xanh mênh mông, những cây dù màu cam và bãi cát màu trắng dưới bóng hoàng hôn vàng rộm. À, Thoa sẽ kể cho mẹ nghe và đưa tiền này cho mẹ dẫn cả nhà đi tới bãi biển trong ti vi chơi.
Người đàn ông vẫn chăm chỉ rờ rẫm cơ thể Thoa, vẫn hít hà khen thơm quá, vẫn giọng dỗ dành khàn khàn “Em đừng khóc, đừng khóc nhé, rồi anh sẽ cho thật nhiều tiền”
Bỗng Thoa nghe không còn đau nhoi nhói khắp cơ thể vì hàm răng cắn của ông ta nữa, mà bụng dưới nứt toác như vừa vấp cục đá bén lịm nào đó, như hồi mười hai tuổi Thoa đã từng vấp cục đá.
Thoa thét lên “á đauuu!”. Ném cả mấy tờ tiền đang cầm trên tay để rảnh tay mà bấu vào tấm ra giường làm điểm tựa mà vượt qua cơn đau thấu tận mây xanh ấy.
Người đàn ông nằm vật sang bên, Thoa ôm bụng co quắp người lại khóc hu hu.
Người đàn ông nhìn dấu tích tấm ra giường nơi Thoa vừa nhấc chân khỏi. Vệt màu hồng xuất hiện trên màu ra trắng làm ông cười mãn nguyện và móc ví ném vào Thoa mấy tờ tiền nữa.
Rồi ông ta đi ra khỏi phòng, Thoa cứ nằm khóc mãi. Lát sau bà Tám bước vào, vừa nhặt những tờ tiền rơi vãi, bà vừa hối Thoa dậy mặc quần áo đi về. “Sáng giờ chắc ba mẹ bây lo lắm á. Lẹ lên, tao không rảnh chờ nha! Khóc cái gì, con gái nào cũng phải vậy thôi!”. Thái độ bà khác hẳn lúc mời Thoa ăn cơm sườn, lúc đó sao bà hiền lành dễ thương quá vậy?
Thoa đi có nửa ngày, tức là từ sáng sớm tới xế trưa đã về đến nhà. Nhưng cả xóm náo động, mẹ Thoa ngồi khóc chả buồn ăn uống, cậu, dì thì đi báo công an việc “mất tích” của cô gái 17 tuổi. Ba Thoa đi làm cũng được gọi về để đi kiếm con. Nhưng biết đâu mà kiếm?
Rồi người ở chợ náo loạn theo, vì chợ cách nhà có non cây số. Bà chủ quán cơm sườn nghe tin đã nói nhỏ rằng “Hồi sáng con Thoa ăn cơm với bà Tám ở quán tui”. Đầu dây mối nhợ là bà Tám, nhưng không ai có số điện thoại của bà. Nhà bà ta ở đâu không ai biết, chỉ thấy bà hay đi chợ này và lần nào cũng mua rất nhiều thịt cá. Bà thì sất sang trọng vì đeo nhiều vàng, lời nói lúc nào cũng ngọt ngào và đầy nhân nghĩa. Bà hay mở lời bằng câu “Trời ơi, thấy bây Tám thương lắm”
Công an nói, chưa đủ 24 tiếng đồng hồ thì chưa thể gọi là mất tích. Hãy chờ xem, có khi bà Tám đưa Thoa đi đâu chơi. Mẹ Thoa khờ khờ nói lại với chồng rằng có lần bà Tám biểu tui cho con Thoa đi “bán trinh”.
Người cha ôm đầu kêu trời trách vợ “Sao không nói sớm”. Chị đờ người “Tui quên”
Hơn một giờ trưa thì người ta thấy Thoa đi bộ từ chợ về nhà. Chợ vắng lắm, lại trưa nữa, nên không ai để ý là Thoa đi bằng gì tới chợ. Chỉ thấy Thoa ôm một chiếc bọc đen trước ngực, gương mặt buồn so đi hướng con hẻm về nhà. Cả xóm reo lên khi thấy Thoa:
– Nó về kìa!
– Trời ơi con nhỏ đi chơi xa dữ! Làm cha mẹ mày kiếm lòi tròng luôn!
– Thoa ơi, con đi đâu, đi với ai mà giờ mới về?
– Con bị sao mà buồn so vậy?
-…
Mặc bao người hỏi, Thoa chỉ đưa cái bọc cho mẹ và đi tuốt vô nhà đóng cửa, ai gọi cũng không trả lời
Mẹ Thoa mở bọc ra, trong đó có năm triệu đồng gói bằng tờ giấy báo nhưng không phải chữ Việt
Người xì xào rồi cũng tản dần, cha Thoa như hiểu ra sự việc. Ông bảo vợ ra nhà thuốc tây mua viên thuốc gì “cho đừng có bầu” cho con gái uống. Vậy mà chín tháng mười ngày sau Thoa lại sinh ra đứa bé này
Căn nhà rồi cũng lợp mái xong. Vượt chi phí ban đầu đến hai lần. Dàn kèo dừa mục hết rồi, thay bằng kèo sắt, mái tôn không “tận dụng” được tấm nào nữa, thôi quyết định thay mới luôn. Sẵn mua thiên gạch trám bức tường bị gió quật ấy thì xây luôn cái nhà tắm cho đàng hoàng chứ nhà gì mà ai cũng “mặc quần áo xối một gáo” là xong, ớn quá.
– Đường dây điện mười lăm năm nay cũng xuống cấp lắm rồi. Một là nó giựt méo miệng nay mai, hai là chập cháy không biết lúc nào. Mình thay mới luôn nha bà con!
Nên nhóm trưởng hỏi cũng là quyết định khiến thành viên chỉ biết cười trừ
Chú Sáu lại ngồi nơi ngạch cửa đốt thuốc. Đốm lửa cháy tận môi mà chú như không hay. Vì bận ngắm những con người thần thánh chỉ trong ba ngày đã biến cái ổ chuột của chú thành thiên đường
Chòm xóm cũng đến chúc mừng, người tặng cây quạt, người tặng nồi cơm điện “Để bà Sáu khỏi đi mót củi nữa”. Nói tới cái bếp của chú thím còn sợ dữ, gì mà củi đun ầm ầm trước cửa phòng ngủ cả chục năm nay
Người em vợ của chú Sáu gãi đầu gãi tai rằng “Tui cũng nghèo, thấy ổng bả nấu ăn trước cửa phòng ngủ là ớn nhợn nhưng đâu có tiền cất cho cái nhà bếp. Hay là mấy anh em che cho anh chị tui cái mái chái nha, tui cho thêm 2m đất nữa đó”
Vậy là cái bếp xuất hiện. Có người còn cho cả xống chén, mấy cái nồi, chảo, thau nữa.
Đứa bé 15 tháng không còn khóc nhè nhè như mấy hôm trước. Nó nói “di…di…” ra hiệu mẹ ẵm đi tới đi lui trong nhà để xem các chú các cô làm việc. Màu da nâu đối lập với nụ cười có mấy chiếc răng sữa trắng như ngọc ấy khiến bé có duyên vô cùng
Trời tây xiên những tia nắng cuối ngày vào căn nhà mới khiến nó như bừng sáng hơn. Ánh mắt những con người trong căn nhà ấy cũng linh hoạt hẳn
Mẹ Thoa đi qua đi lại kiểu vui quá hóa khờ:
– Trời ơi có nhà mới rồi…có nhà mới rồi trời ơi…rồi tui làm gì để có tiền phụ ổng đây?
– Mẹ ở nhà giữ bé Tí, con đi phụ quán cơm sườn dì Bảy. Nãy dì Bảy kêu, mẹ quên sao?
Thoa nắm tay mẹ để bà ngồi im đừng đi qua đi lại nữa. Ánh mắt hai mẹ con chạm nhau, hình như ai cũng tinh anh hơn trong căn nhà mới.
Đ.P.T.T