(Ngày của Mẹ 10/5)
Con đã về qua mấy dặm mưa giông
Nghe mái cũ nghiêng chiều trong ký ức
Dáng của mẹ hòa vào miền đất thật
Như phù sa bồi đắp cả đời con.
Bến sông xưa còn tiếng nước mỏi mòn
Cầu ao nhỏ in bóng người gánh nước
Bao năm tháng mẹ đi qua lam lũ
Để con mình được đủ ấm, đầy yêu.
Con lớn lên từ hạt gạo chắt chiu
Từ vá áo những đêm dài gió bấc
Từ lưng mẹ oằn nghiêng mùa khó nhọc
Vẫn dịu dàng ru giấc ngủ con thơ.
Nhà ta nghèo nhưng nghĩa nặng tình sâu
Khoai sắn ngọt hơn cao lương mĩ vị
Mẹ dạy con sống thủy chung , trân quý
Biết cúi đầu trước đạo nghĩa làm người.
Nay con về tóc mẹ bạc như mây
Tuổi chín lăm đã mòn theo năm tháng
Đôi mắt ấy vẫn hiền như ánh sáng
Soi đời con qua dâu bể thăng trầm.
Con hiểu rằng quy luật của trăm năm
Ai rồi cũng một lần xa cõi tạm
Nhưng nghĩ đến phút mẹ về tiên cảnh
Lòng nghẹn ngào như gió lạnh qua tim.
Rồi mai này khi mẹ hóa cánh chim
Bay thanh thản giữa trời xanh vô tận
Mẹ sẽ thấy đàn cháu con khôn lớn
Sống hiếu hòa, chăm học, biết yêu thương.
Những mùa vàng vẫn trĩu hạt trên nương
Những mái ấm vẫn đầy câu nhân nghĩa
Các con mẹ giữ cho đời tử tế
Để phúc lành ở mãi với mai sau.
Mẹ yên lòng nơi tiên cảnh nhiệm màu
Gia đình mình vẫn thuận hòa, hạnh phúc
Con cháu mẹ bằng đôi tay … tài đức
Đã dựng xây cuộc sống đẹp cho đời.
Con cúi đầu giữa chiều muộn chơi vơi
Nghe sâu thẳm một tình thương bất tận
Mẹ không mất… vì trong tim con vẫn
Sáng dịu dàng như ánh lửa quê hương…


