SÓNG XANH MÙA NƯỚC ĐỔ
Từng thửa ruộng
Như dải khăn xanh
Quấn quanh lưng núi
Như mẹ rồng ủ nắng
Những dòng nước trắng
Đổ xuống từng bậc
Thác nhỏ reo vui…
Cánh đồng lúa quê em
Như chiếc thang đồi
Bờ cao
Rộng hơn cả mặt ruộng
Gái trai vun bờ, cạo cỏ
Vui như ngày hội Giêng Hai
Những chiếc xẻng cán dài
Nhịp nhàng như múa
Cánh đồng như tòa tháp cổ khổng lồ
Bừng sáng nét hoa văn
Cánh đồng tháp núi ngàn năm
Đỏ phừng đất mới
Trắng lấp lánh trăng ngân
Xanh rờn mây núi
Vàng ươm lúa chín mùa sang
Ruộng bậc thang
Hoàng Su Phì quê em
Reo vui mùa nước đổ
Kỳ vĩ sóng xanh vươn đồi
Như tòa tháp ngàn vạn năm tuổi
Mãi trường tồn
Cùng bản làng
Dệt no ấm mùa thơm.
CẢI TẠO VƯỜN TẠP ĐI LÊN
Ai ơi tấc đất tấc vàng
Nhà mình nhiều đất sao đang còn nghèo ?
Cây vườn các loại thì nhiều
Nhưng trồng hỗn độn chẳng theo mô hình
Chen nhau, rải rác, linh tinh
Khó công chăm sóc, chẳng sinh lợi nhiều.
Hôm nay hội thảo thoát nghèo
Cải tạo vườn tạp tăng nhiều lợi hơn
Loại bỏ cây cỗi, héo hon
Không trồng cấy thứ ít còn người mua
Chú trọng cây giống đặc thù
Bón chăm khoa học, phân khu rõ ràng
Quy hoạch, san lấp, sửa sang
Học mô hình mới ta mang thực hành.
Em ơi nhất trí cùng anh
Cải tạo vườn tạp trở thành vườn chuyên
Thứ gì thế mạnh ưu tiên
Cây gì giá tốt ta nên trồng nhiều
Nhà mình đất rộng phì nhiêu
Cải tạo vườn tạp chẳng nghèo nữa đâu !
Chung tay từng bước làm giàu
Đổi thay nếp nghĩ trong đầu đi lên
Cải tạo vườn tạp vững bền
Hàng nhiều, chất lượng xây nên mạnh giàu.
DÒNG SỮA NÚI ĐÔI
Ngược dốc Bắc Sum mây trôi
Tôi lên Quản Bạ, núi Đôi hiện hình
Giữa cao nguyên đá lặng thinh
Đôi vầng ngực mẹ nghĩa tình đất thiêng
Nghe rằng: thuở nọ nàng tiên
Yêu người trần thế, vượt miền trời xa
Rời con giữa chốn sơn hà
Thương con khát sữa mẹ nhoà lệ cay
Trời giận nổi sấm cuồng quay
Mây trùm giấc mộng, nàng bay về trời
Để lại bầu sữa nuôi đời
Núi Đôi– dòng sữa giữa trời non cao
Tôi như lạc giữa chiêm bao
Đôi vầng ngực đá, chênh chao cõi lòng
Mẹ nằm vắt giữa tầng không
Che con giữa chốn mênh mông đá gầy
Cao nguyên thức giấc hôm nay
Bản làng thấp thoáng trong mây dịu dàng
Lúa vàng uốn lượn bậc thang
Tiếng khèn gọi gió xốn xang trăng huyền
Tôi đi mà dạ chẳng yên
Cứ nghe đá gọi giữa miền xa xôi
Một dòng sữa mẹ núi Đôi
Nuôi xanh đất đá muôn đời cao nguyên.
*** Núi Đôi Quản Bạ thuộc Công viên địa chất toàn cầu UNESCO – Cao nguyên đá Đồng Văn. Truyền thuyết kể rằng: Một nàng tiên đã sinh con cùng người trần, khi bị chia cắt, nàng để lại bầu sữa hóa thành hai ngọn núi – biểu tượng thiêng liêng của tình mẫu tử. Nhân dân gọi đó là ‘núi Đôi’ hay ‘vú Mẹ trời’.