NGÃ RẼ TRÊN ĐƯỜNG
Một ngã rẽ đôi,
không phải được tạc hình, mà tự hiện ra,
như thể chính con đường
cũng dần hoài nghi
về mục đích của mình.
Bên trái thì thầm những thanh âm quen thuộc,
thứ ngôn ngữ được nhào nặn từ kỷ niệm,
êm ái dưới sức nặng của những gì đã qua.
Bên phải đứng đó, lặng tờ,
một rìa mép của sự hình thành,
nơi những cái tên còn chưa kịp thành hình.
Ở giữa đôi bên,
một chữ “Y” hoàn hảo mở ra trong tĩnh lặng,
ôm trọn hình học của sự lựa chọn.
Khi bạn chớp mắt,
thời gian co thắt lại thành một khoảnh khắc
quá nhỏ để do dự,
nhưng quá bao la cho sự hiểu thấu.
Không biển chỉ dẫn.
Không tiếng vọng của sự chắc chắn.
Chỉ có nhịp đập của quyết định
vỗ vào những điều vô định.
Tại sao lại là lối này?
Tại sao lại chia đôi?
Tại sao gánh nặng của phương hướng
lại đặt lên chỉ một nhịp thở?
Con đường không trả lời.
Nó chờ đợi.
Và trong sự chờ đợi ấy,
tôi hiểu ra rằng,
ngã rẽ không nằm ở phía trước tôi.
Nó nằm ở bên trong.
Mỗi bước chân lại chia cắt thế giới thêm lần nữa,
lần nữa, và lần nữa…
cho đến khi câu hỏi không còn là trái hay phải,
mà là tôi sẽ trở thành ai khi chọn lựa,
và
TẠI SAO?
THẤU HIỂU TRONG TÂM LINH
TA LÀ MỘT ĐÓA HOA, TA Ở ĐÂY, TA ĐANG TỒN TẠI
Ai có thể ngắt quãng niềm vui được hiện hữu,
của đóa hồng này, lốm đốm hạt sương mai,
ướt đẫm dưới ánh mặt trời?
Ngoại trừ một kẻ đang yêu với trái tim vui thú,
người chẳng chút sợ hãi, đang táo bạo lẻn đến gần…
Vậy thì, vị anh hùng ấy
đang nghĩ gì lúc này,
khi đang ngắt đi những món quà
đẹp nhất từ Thiên Chúa,
dành riêng cho tình yêu trong trái tim mình?
Anh ta chẳng bận tâm đến vật chất nơi đây,
khi đang bùng cháy trong tình yêu vũ trụ…
Mọi thứ chẳng còn ý nghĩa gì với anh ta,
trong tầng không khí
siêu trần ấy…
Nhưng đóa hoa kia
đang nghĩ gì lúc này,
khi được người sùng đạo mang đến bàn thờ
đã chọn sẵn nơi kia?
Đóa hoa này, chắc chắn rồi,
chẳng hề suy nghĩ!
Bởi nó đã thấu hiểu,
từ lâu lắm rồi!
Ngoài việc lan tỏa vẻ đẹp
hương sắc của Chúa,
nó còn thực hiện bao nhiệm vụ
cho người đời.
Nơi nó làm chứng cho đủ loại sự kiện,
từ lúc con người sinh ra,
gắn kết, chia lìa, cho đến lời
vĩnh biệt cuối cùng…
Vậy nên giờ đây, nó rung rinh
nhẹ nhàng trong bàn tay ấy,
trong lúc chờ đợi một vần thơ,
hay một bài thơ quen thuộc, lần nữa!
TA LÀ MỘT ĐÓA HOA, TA Ở ĐÂY,
TA ĐANG TỒN TẠI
NHỮNG DIỄN VIÊN
Bạn là một diễn viên, và tôi cũng thế,
tất cả chúng ta đều là diễn viên ở đây.
Linh hồn là một đào kép vạn năng,
có thể nhập vào bất kỳ vai diễn nào:
dù không chuẩn bị, chẳng được đào tạo,
cũng chẳng hề hay biết về kịch đồ.
Cứ bước ra và diễn thôi.
Có vẻ thật dễ dàng,
vì kịch bản đã được viết sẵn,
và thật khó chối từ.
Đừng bám víu vào những kỷ niệm xưa cũ,
chúng đã tan biến cả rồi.
Bạn không cần đến chúng nữa đâu.
Cứ đi và diễn đi, hãy diễn
cho đến tận huyết tủy can trường.
SỰ ĐẢO NGƯỢC CỦA HỆ QUẢ TẤT YẾU
Ngày xửa ngày xưa, có một cánh chim
với bộ lông tuyệt đẹp,
sắc màu tràn trề,
vị hoàng hậu sáng tựa tràng hạt
của bầy đàn kiều diễm.
Nàng có thể chọn cho mình
một hoàng tử
từ những tình nhân trẻ tuổi
vây quanh.
Nhưng nàng đã đánh mất
vinh quang lông vàng óng ả
khi chọn lấy một hoàng tử
từ đàn khác phương xa.
Chàng rời bỏ tổ ấm cùng bốn chú chim non
để dọn vào chiếc tổ
với bảy con riêng của nàng.
Chàng bị kéo đi bởi một sức mạnh bí ẩn, thiêu đốt tâm can.
Nàng tìm kiếm một tình nhân,
nhưng lại tìm thấy một kẻ tôi tớ.
Một hiệp sĩ quả cảm chẳng bao giờ
sinh ra để làm tôi tớ!
Thế mà cái ách trên vai bỗng nhẹ bẫng
dưới sức nặng của đam mê.
Nhưng tuần trăng mật chỉ là một khoảnh khắc
giữa biển khơi bao la của những thói quen thường nhật,
thứ nuôi dưỡng thân xác
nhưng lại dập tắt những ngọn lửa của trái tim.
Giờ đây, cánh chim bàng hoàng đứng nhìn
người yêu thương bay khỏi tổ ấm mãi mãi.
Và chàng, lang thang cô độc
như một áng mây,
đi tìm một mái nhà,
nguyền rủa sự rập khuôn
đã làm mòn và giết chết tình yêu.
Nàng chọn chàng hoàng tử trẻ đầu tiên trong chính bầy của mình,
trao cho chàng trái tim trống rỗng.
Và giờ nàng tự hỏi
liệu có ai trên đời
đáng để nàng trả giá,
bằng việc đánh mất bộ lông vàng,
bởi nàng khao khát có lại nó biết bao.
Nhưng chỉ một người biết rõ câu trả lời,
vị thủ lĩnh già của cả bầy chim,
đang đậu một mình trên cành khô
của một cây sồi tàn tạ.
“Chưa một ai có thể gắn lại
những mảnh kính vỡ tan.
Ngươi không mất đi bộ lông vàng
như một sự hy sinh cho tình yêu.
Đó là cái giá của sự ngu muội,
của ngoại tình và những dối gian
đã lấp đầy tâm trí ngươi
ngay từ lúc bắt đầu.
Tội lỗi, đôi khi, đã được thanh toán
trước cả khi thành hình.”
SỰ ĐẢO NGƯỢC
CỦA HỆ QUẢ TẤT YẾU
Vọng lại trong làn gió thì thào…
VỤ MÙA THIÊN NIÊN KỶ
Bạn có thấy chăng
đang đến gần
Một vụ mùa đã chạm tới tiềm năng cuối cùng
Không khí nóng hầm hập,
những bắp ngô hiện hữu khắp nơi.
Quá nhiều hoa lợi sau hàng thế kỷ
những mùa màng màu mỡ,
đang chạm đến đỉnh cao của thiên niên kỷ.
Đã đến lúc thiết lập lại…
Năng lượng là không thể không-bị-hủy-diệt,
nhưng có thể chuyển hóa,
và nó mang nhiều danh xưng
với những mã số vô tận.
Vụ thu hoạch này được thiết kế
để chạy theo những vòng tròn,
bên trong khung mã đặc biệt,
thời gian được kiến tạo ở mức độ kết tinh thấp nhất.
Vụ thu hoạch lớn nhất
đang mở lối đi riêng…
Trái đất đã bão hòa,
đang gửi đi những làn sóng phục sinh.
Những vụ mùa cũ đã lỗi thời,
những thứ mới, tốt hơn nhiều, sẵn sàng để thay thế,
đang chờ đợi sự thiết lập lại.
Những quả cầu đang cạn dần bộ nhớ
ở lượt chạy cuối cùng của cuộc đào thoát…
(HFT chuyển ngữ từ bản tiếng Anh)