Thương nhớ Bác khôn nguôi
Về Kim Liên nghe em gái thuyết minh
Cả đoàn lặng im rưng rưng xúc động
Cả cỏ cây nắng gió cũng như ngưng lại
Xao xuyến bồi hồi thương nhớ Bác khôn nguôi!
Thời gian dẫu cứ mãi trôi
Bác vẫn còn đây trong quê hương yêu dấu
Muôn đời con cháu kể chuyện Người vì quê hương nung nấu
Mỗi bước chân Người đều có cả quê hương
Tiếng mẹ ngọt ngào ầu ơ đưa võng sớm hôm
Dõng dạc tiếng cha luận đàm thế sự
Cây bưởi trước nhà sao hoa thấp thoáng
Hàng cau sau hè xào xạc vấn vương
Câu ví dặm đò đưa sâu sắc thân thương
Những đêm hè bát chè xanh í ới
Bữa rau độn, quả cà giòn lùa vội
Lầm lũi một đời áo rách chẳng đủ che
Vận mệnh nước nhà sóng gió trăm bề
Dải gấm hoa hữu tình miền thương dằng dặc
Nỗi đớn đau uất nghẹn của kiếp người tha hương nô lệ
Xiềng xích gông cùm xương nát thịt tan
Tất cả ngấm vào máu, vào tim Người không thể nào ngăn
Người cố gắng đến cùng vì tự do độc lập
Tổ quốc được khai sinh, ca khúc khải hoàn lịch sử
Cờ đỏ sao vàng phấp phới khắp năm châu
Ân đức của Người còn mãi muôn sau
Kim Liên ngày ngày bâng khuâng thương nhớ!
Điều trăn trở
Điện Biên
Mấy chục mùa ban nở trắng rừng
Mấy chục mùa thương nhớ nặng trĩu thung
Mấy chục mùa các anh ở đó
Hòa vào lòng đất mẹ yêu thương
Những ngọn đồi A1, C1, D1, C2, Him Lam, Độc Lập còn nguyên
Những Mường Phăng, Mường Thanh, Hồng Cúm êm đềm
Dòng Nậm Rốm xanh trong
Huyền thoại
Nghĩa trang
Hàng hàng bia mộ không tên
Dưới mỗi tấc đất nơi đây có bao anh nằm lại
Các anh đâu phải là liệt sỹ vô danh
Làm sao khắc được tên vào mộ chí cho anh?
Làm sao tìm hết được hài cốt các anh?
Đó là điều trăn trở xót xa
Day dứt ta mãi mãi.