TRẦN NHUẬN MINH
Cái bác Nhuận Minh rất buồn cười
Bạn đến ra sân đón rối rít
Dép lê chiếc đỏ với chiếc xanh
Mặc quần áo mới thấy ngượng chết
Chỉ nhớ thơ thôi, còn quên hết
Thật thà một cục, rất nhà quê
Nói chuyện văn chương không biết mệt
Vợ mắng thì cười hê hê hê…
Suốt đời vẫn một xe đạp cũ
Năm sáu mươi năm không ra chợ
Điện thoại thông minh chẳng biết dùng
Trà rượu không ham, tỉnh như sáo
Mà nhìn chẳng biết thực hay ảo
Quan trên rất kính nhưng luôn xa
Trong nhà chỗ nào cũng thấy sách
Trộm ngó nhiều lần liền cho qua…
Cái bác Nhuận Minh buồn cười thật
Bạn bè quá nửa đã lên trời
Bác bảo Diêm Vương đã quên tớ
Vì tớ chỉ là gã dở hơi…