Chuồn chuồn trốn mưa
Chuồn chuồn chơi ngoài nắng
Cánh mỏng vút bay cao
Anh Gió cũng lộn nhào
Vờn đuôi chị chuồn Ớt
Bỗng dưng trời tối rợp
Trời đất như ngả nghiêng
Chuồn Kim chẳng đứng yên
Chênh chao cánh hoa giấy
Chuồn Ngô có nghe không?
Bác Sấm gọi rồi đấy
Về tổ mau kẻo mây
Rủ cô Mưa làm ướt!
Các bạn chuồn lũ lượt
Bay lượn nháo lượn nhào
Cả khu vườn ồn ào
Lát sau mưa đến thật.
Vịt con và gà con
Tháng Tám chớm thu
Trời heo may gió
Vịt con lấp ló
Sau lá sen già
Gà con đi qua
Thấy trời se lạnh
“Vịt ơi về nhanh
Thu về rét đó!”
Vịt con chu mỏ
Tớ chưa về đâu
Nước chẳng ướt đầu
Làm sao mà lạnh
Gà con lạch cạnh
Về mách mẹ luôn
Mẹ gà ôn tồn
“Vịt chỉ thích nước
Lông dày óng mượt
Rét cũng phải thua!”
Bướm và sâu
Bướm đang hút mật
Nô đùa cùng nắng
Bướm mải miết ngắm
Chị cúc vàng xinh
Bỗng bất thình lình
Sâu đâu xuất hiện
Bĩu môi liền miệng
“Xấu quá đi thôi”
Sâu vẫn tươi cười
“Đừng chê tớ xấu
Ngày xưa thơ ấu
Bạn cũng như tôi”
Bướm chẳng tin lời
Gặp Dế thắc mắc
Bác ơi có chắc
Xưa cháu là sâu?
Bác Dế gật đầu
Phải đấy cháu ạ
Mẹ sinh cháu ra
Từ trong vỏ trứng
Lớn ở trong rừng
Rồi thành sâu non
Ngày tháng lăn tròn
Cháu chui vào kén
Một ngày nắng đẹp
Cựa mình chui ra
Bây giờ cháu mới
Được hơn người ta.
Mít và sầu riêng
Sầu riêng người đầy gai
Mít chê bạn mình xấu
Ở đâu anh Dưa Hấu
Chạy lại giọng phân vua
“Mít ơi chớ trêu đùa
Trời cho người mỗi dáng
Bạn nhìn cũng dọc ngang
Gai đầy mình chi chít”
Sầu riêng vỗ vai mít
“Chúng ta đều giống nhau
Mỗi người ở hai đầu
Bắc – Nam của đất nước
Chúng mình ai cũng được
Trời ban cho hương thơm
Nên dù đi bốn phương
Ta thơm lừng khắp chốn”.
Chuyện cô Sen chị Cúc
Thu qua mặt hồ
Lá sen run lạnh
Chim non hỏi nhanh
Sao cô lại sợ?
Cô chẳng vô cớ
Sợ gió đâu con
Thời gian chạy tròn
Cô già sức yếu!
Chim non chẳng hiểu
Điều cô nói gì
Chào nhanh bay đi
Gặp chị hoa cúc
Vừa hay phải lúc
Cúc đang rong chơi
Nắng thu gọi mời
Tung hương thơm ngát
Chị thích ca hát
Cùng gió cùng mây
Cô sen thân gầy
Sao lại sợ gió?
Em chẳng biết đó
Cô sen thích hè
Nhất là tiếng ve
Để khoe váy hồng!
M.H.Y