Mộc Yên Tử tên thật là Kim Thị Thu, sinh năm 1987 tại xã Vinh Kim, tỉnh Vĩnh Long. Hiện chị đang sinh sống và làm việc tại xã Vinh Kim, tỉnh Vĩnh Long. Chị từng đạt giải khuyến khích cuộc Vận động sáng tác thơ – nhạc Phật giáo do Ban văn hóa Phật giáo Lâm Đồng tổ chức năm 2024. Ngoài ra chị cũng có thơ đăng trên các báo, tạp chí của trung ương và địa phương.
XE PHÁP
Luân hồi tựa ánh sương mai
Vừa gieo một kiếp đã phai mất rồi
Ví đời vần vũ mây trôi
Thoáng qua phút chốc đã xuôi dặm trường.
Từ khi trở giấc mộng hương
Lối mê thôi bỏ náo nương cửa thiền
Chút lòng kết lại phước duyên
Cúi mình soi lấy những miền hư vinh.
Khép tâm bỏ lại sự tình
Bên đời dốc mộng thấy mình an nhiên
Hồng trần bi ải liên miên
Ta về gột hết những điên đảo lòng.
Gót về ngàn bước thong dong
Tròn tâm nhiên lặng bóng mình từ bi.
CỔ TÍCH MẸ
Mẹ ơi tóc mẹ bạc nhiều
Bởi do năm tháng dặm đều gió sương
Bao nhiêu khó nhọc miên trường
Đong đầy quang gánh con đường mẹ qua.
Con về gom giấc mơ xa
Kết đôi sợi nắng chan hòa tình quê
Cánh đồng cõng hạt sum suê
Cho tròn ấp ủ muôn bề thương mong.
Ngoài kia lúa trổ đòng đòng
Khói chiều quanh quẩn bếp hồng mẹ xưa
Nỗi niềm nào thắt đâu chừa
Bên triền cổ tích võng thưa ới à...
NO LÂU…
Tôi đói chữ trong đám mạ mẹ cấy lên bông
vừa ngậm sữa đòng
mái tóc xoăn như mây khói cuộn chẳng bao giờ thẳng
đục quánh mùi bùn
bán mặt
cong lưng
cơn đói nằm lòng…
Hạt mồ hôi mặn hơn hạt muối
đổ đầy sông…
Những đêm khập khiễng bờ đê lồi lõm
bóng đời mình cũng gãy cạnh triền sông
trăng nhú
đổ con tép bạc
nước lớn ròng cũng một nông sâu…
vành xà ngôm có đủ chứa đói no thân phận !
thương vách lá
chiếc xuồng con tấm ván mục
thôi cũng mặc
đôi ba đồng tép, cá bán chợ
mua về cơn đói chữ
no lâu...
THUYỀN TÂM
Chở ta-bà trên chiếc thuyền độc mộc
Vai mang một khối đề huề có-không
Dòng trôi theo sóng ba đào…
Nước xuôi thuyền tới vững chèo bền tay.
Quải túi trần dặm dài rát mỏi
Đá sỏi nhiều bước nghẹn chông chênh
Mây lênh đênh cuộc duyên trần trôi bạt
Ngàn muôn lối cứ mãi thong dong.
Mỗi sát na đi…đến diệu huyền
Trong chúng ta hiện diện khắp cùng
Có ra đi để còn tìm lại...
Tâm mình là Phật chứ không hai !
VÃNG CẢNH TRÚC LÂM THIỀN TỰ
Bồ đề rớt lá sương mai
Bên thềm Yên Tử giêng hai vừa đầy
Lộc mềm xanh mướt trên cây
Tiếng chuông thiền tự vọng ngày đầu xuân.
Tôi ngồi nhặt lá bên sân
Về đem sám hối với mình thâu đêm
Lời kinh nào chẳng nhớ quên
Cho lòng thiện khách chênh vênh bụi hồng.
Chắp tay cúi lạy...lặng thầm
Để nghe hơi thở từ tâm giữa đời
Sân chùa nắng khẽ vàng rơi
Tôi đi nhặt cuối nụ cười thương yêu.
Vườn mai hoa nở xuân nhiều
Trúc Lâm thiền tự ánh chiều vừa buông
Êm đềm một nhánh sen thương
Nở hoa trong chốn vô thường mộng sinh.
M.Y.T