Tác giả: Lê Hoa
(Viết sau chuyến đi Udon Thani dự Lễ chào mừng 50 năm quan hệ ngoại giao Thái Lan – Việt Nam, tháng 8/2026)
“Người ơi, người ở đừng về”
Câu ca tiễn bước, bốn bề thương nhau.
Đường xa lưu luyến qua cầu,
Mà nghe tình nghĩa thấm sâu cõi lòng.
Người đi mang cả nhớ mong,
Người về đứng lại ngóng trông cuối đường.
Một câu dặn, một lời thương,
Mà như quê mẹ vấn vương gọi về.
Đất người bỗng hóa miền quê,
Bởi bao nghĩa nặng lời thề yêu thương.
Xa xôi chẳng ngại dặm trường,
Có người chờ đón, quê hương ở gần.
Tôi nghe chuyện những người thân,
Tha hương thuở ấy bao lần gian lao.
Cơm chưa đủ ấm, áo nào,
Ngôn ngữ xa lạ, biết bao nhọc nhằn.
Nhưng tình người chẳng cách ngăn,
Một bàn tay nắm muôn phần ấm hơn.
Một lời tử tế trao hồn,
Gieo vào đất lạ một vườn yêu thương.
Năm mươi năm một chặng đường,
Hai dân tộc kết tình thương nghĩa tình.
Mekong chảy giữa quê mình,
Phù sa bồi đắp ân tình đôi bên.
Dòng sông chẳng biết gọi tên,
Mà mang hai phía nối liền gần xa.
Thái Lan, Việt Nam một nhà,
Tình thân vun đắp đậm đà tháng năm.
Bạn hiền đón khách xa xăm,
Lo từng điều nhỏ, âm thầm mà sâu.
Một bữa cơm, một nhịp cầu,
Một câu hỏi nhỏ cũng đau đáu tình.
Ngôn từ đâu phải nghĩa tình,
Mắt trao ánh mắt đã minh chứng rồi.
Chẳng cần phiên dịch bằng lời,
Tâm giao một thoáng đủ người hiểu nhau.
Chúng tôi trở lại hôm nào,
Xin còn nghe tiếng ngọt ngào gọi tên.
Xin còn một ánh mắt quen,
Một bàn tay đợi bên thềm ngày sang.
Ra về mà dạ ngỡ ngàng,
Bởi thương đất khách đã mang vào lòng.
Thái Lan ơi, nhớ, nhớ mong,
Một miền đất lạ hóa dòng quê hương.
Mai này cách mấy dặm trường,
Chúng ta vẫn giữ tình thương thuở nào.
Mỗi khi nhớ đến cùng nhau,
Là nghe Mekong dạt dào trong tim.
Năm mươi năm nghĩa càng bền,
Hai dân tộc giữ lời nguyền thủy chung.
Dẫu cho vạn nẻo đi cùng,
Tình người vẫn một, thủy chung một lòng.
Xin cho sông mãi xanh trong,
Xin cho đất nước mùa mong yên lành.
Xin cho tình nghĩa ngọt lành,
Để hai dân tộc kết thành tình thân.
Mai sau dẫu có xa gần,
Xin còn lời hẹn một lần gặp nhau:
“Ngày về, hãy gọi tôi nào,
Bởi nơi có đợi — nơi nào cũng quê.”
“Người ơi, người ở đừng về…”
Một câu ca ấy đi về trong tim.
Việt Nam thương nhớ lặng im,
Thái Lan thương nhớ — hai miền một tâm.
Hai quê hương, một nghĩa tình,
Hai dân tộc — một bóng hình yêu thương.

