Tôi sống trong cuộc đời như sống trong nhà mình
Yêu thương cả những người từng làm tôi đau khổ
Tôi trao nụ cười thân thiện của tôi cho bất cứ ai
Rồi sau đó thế nào không biết nữa…
Tôi cày xới dưới nắng chang chang trên cánh đồng thơ
Giọt máu thay mồ hôi nhỏ xuống từng con chữ
Bạn cầm câu thơ tôi hững hờ… tôi biết nói sao?
Rồi sau đó thế nào không biết nữa…
Tôi yêu em, chỉ một mình em
Dù trong thơ tôi, có em này, em nọ…
Tôi đặt bàn tay nồng ấm chân tình lên vòm ngực người yêu
Rồi sau đó thế nào không biết nữa…
Tác giả: TRẦN NHUẬN MINH