Suốt đời ta ôm lẽ phải sống đời
Biết đơn lẻ – khắc tinh gian trá
Tôn chỉ sống đời: Con Người – bản ngã
Lẽ phải định đời: ta chỉ là ta
Không dễ mất mình vì danh lợi, mù lòa
Sự gian trá muốn cùng đồng lõa
Danh dự mình, dễ đâu tha hóa
Nháo nhác bon chen lo sợ bắt bài
Danh dự dẫu phàm đâu để mỉa mai
Sống phải, ở phải an nhiên tự tại
Bóc mẽ giải thiêng thần cơ bãi nại
Sống phải ở đời: – tôn giáo tự tâm
Tôn chỉ con người không hèn hóa, phân thân
Liên minh quỷ cầu lợi danh, phấn bụi
Để một đời – muôn đời cháu con hổ tủi
Chạm cốc nhân sinh – thương khó, cả cười….*
————–
*Trong tập có nhiều bài đã đăng trong báo (điện tử) của tạp chí Nhà Văn và cuộc sống.
TRƯỚC VŨ ĐIỆU XUÂN
Thời gian trôi qua chẳng chán nản bao giờ
Ta đi qua đời mình đã nhiều mệt mỏi
Đông câm lặng xuân về biết nói
Môi gió mở xanh thắm đắm ý trình
Xuân vừa sang xông cửa nhà mình
Không phải chiêm bao mà đào bừng hết cỡ
Những trái tim gặp trời xuân quên cũ
Thì ra xuân về khéo khới lòng ta
Xuân đã về đúng hẹn với muôn hoa
Đất biết ấm, khí trời bừng tỉnh lại
Thời gian đồng hành ta như xuân gọi
Thấu cảm trước xuân lòng những bâng khuâng
Ta cảm đủ chiều xuân, với sắc hương
Ngôn ngữ cỏ hoa nụ chồi cùng nói
Xuân đón đợi ta tươi cười sức mới
Trước một trời xuân sao nỡ thờ ơ
Thêm một chu trình chắp cánh mông mơ
Trời trong trẻo lòng đầy lộc biếc
Trước vũ điệu xuân dễ nào đơn chiếc
Hương sắc đa đoan biết dâng hiến hết mình….
CON NGƯỜI – ĐỀ CHỦ
Trời sinh con người kỳ diệu biết bao
Lại con người sinh tình yêu diệu kỳ trên kỳ diệu
Ta nghe trái tim gióng lên bao thanh điệu
Hơn một lần phát sáng, thanh cao
Ta yêu hơn ta, mọi cao cả gọi vào
Bản trường ca cuộc đời trường cửu
Và tình yêu điểm tô bao phức điệu
Cao cả lối người, vạn hạnh trời ban
Cao cả cuộc đời – động lực thế gian
Chịu tác động bà làm nên sinh lực
Kiến tạo hành tình, song hành phá phách
Tạo nên miền người, ngàu ngụa, lệ rơi
Miền người! Ôi miền người, cao thấp đóng đôi
Nhiều vinh quang, lắm hèn đời được mất
Thiện ác song hành, nụ cười và nước mắt
Phù khắp nhân gian, chế ngự mây trời
Ngang ngửa cứu tinh – tai ách – miền người
Cùng tiền sử, làm nên lịch sử
Trời đất song hành – con người bất tử
Chủ soái muôn loài – đế chủ hành tinh.
HỌC KHÔNG BIẾT ĐỦ
Dần dà nên chữ nên câu
Với kho ngữ liệu đủ màu thấp cao
Từ làng, lòng đẫm ca dao
Thấm trong gió võng ngọt ngào bà ru
Chạm tay nhón cốm mùa thu
Lời lòng phát tự xửa xưa chưa gì
Tíu ta tíu tít tù tì
Chữ đóng, chữ mở, lại khi chắt chuyền
Chữ trong cổ tích kể đêm
Cô Tấm, trái thị lời em ứ ừ
Chữ trong sách giáo khoa thư
“Ngàn trang kinh điên, bút như có thần”*
Chữ trong tâm, chữ ngoài tâm
Sách không có chữ – kinh luân, sách trời
Trăm năm lo học làm người
Và kho ngữ liệu đường đời, luôn mang
“Nhà ta coi chữ hơn vàng”**
Học không biết đủ, tự sang một vài
Ngửi ra mùi chữ mấy ai
Cười tóa, cười tủm… ẵm bài phong lưu.
———————–
*Đọc sách khắp muôn quyển
Hạ bút như có thần – Đỗ Phủ
** “Nhà ta coi chữ hơn vàng” – Nguyễn Bính.
TRƯỚC HỌC LÀM NGƯỜI
Cả một đời xuôi ngược áo cơm
Bần bách, âu lo cực lòng văng vật
Học làm người dư tám mươi năm đắng chát
Nay học làm thơ biết có nên hồn
Thuận ít nghịch nhiều mặt dạn nhơn nhơn
Không biết sợ vì luôn sống phải sống đúng
Luôn biết hãi trẻ mỏ hỗn mang ngô ngọng
Lép vế an thân với đủ bạc đen
Làm thơ giải buồn và mượn để tán em
Thơ phú chơi chơi đôi câu rửa mặt
Vẫn biết thơ văn dễ vô tăm tích
Loắng quắng cho ta chút oách tự hào
Chẳng biết ngày mai quày quả thế nào
“Bụng chí rớn” buồn vui ních chặt
Sự ghét ưa bù trừ “nhĩ bất hoặc”
Loắng quắng lăng quăng cũng lúc đủ “ngàu”
Chẳng rõ cuộc đời run rủi là đâu
Mất được, hơn thua thở phào buông bỏ
Dẫu tri trú, hoạnh tài, lạc thời sếp xó
Phúc đức có giời bĩ cực, thái lai.
CÂU THƠ HỮU MỆNH
“Câu thơ vô mệnh đốt còn vương” – ND
Trong trang thơ các con chữ biết phập phồng
Khéo tạo tác câu thơ có lửa
Mang lửa yên nguyên – tâm hồn – hơi thở
Đủ ấm lòng, lãng tử, bay xa
Những con chữ hạ sinh sống động dư ba
Có sinh mệnh lên đời có cánh
Đứng được hay không đều mang tâm cách
Thao thức nghĩa đờ nhập cuộc trường sinh
Câu chữ có hồn rút ơ cao hoang*
Vào trang sách đẹp lòng sán lạn
Đủ sáng láng, tinh ba trí nhân, lịch lãm
Làm sao em không trường tồn, đủ dẹp, trời ơi
Anh có một cuộc đời, muốn em mình sống mãi với đời
Dư thần khí, thượng lương, hấp lực
Vẫy gọi thân thương, cao bay, trường phúc
Trang sách – câu thơ hữu mệnh thiên ơi…
——————-
*Vùng giữa ngực
CHÂN KINH
Với tình yêu trong đời – cao cả nhất
Khuya sớm đi về, từ đó mà nên
Mọi yêu quý, thân thương có được
Cao thấp, hèn sang lấy đó làm nền
Hữu hạn cuộc đời, vô hạn tình yêu
Vun quén, lo toan, yêu tin, bồi đắp
Yêu nghĩa là cho – phải cho mới được
Lòng dâng đầy thương nhớ, đồng quy
Anh yêu em, đời có tiếc gì
Em yêu anh một lòng trao hết
Hai nửa âm dương hợp hòa, kết chặt
Tình yêu bắt bài, tình ái – chân kinh.
MỤ GÓA
Anh đã đoạt em, giây phút không ngờ
Trong giây phút khắc đủ bao điên ngộ
Phá đám, thị phi – em không biết sợ
Cuộc chiến đã tuyên, động đất khắp làng
Ngỡ sóng thần em – mụ góa, mối hàng
Xóm dưới làng trên đâu đêm dậy sóng
Sôi sùng sục, mất mồi nhiều thất vọng
Khốn khổ thân em, góa hoẻn – mụ sề
Anh đoạt em với giá không đồng, tưng hửng ngẩn ngơ
Sửng sốt làng, thất thần điên ngộ
Anh vô cùng tự hào – biết làng – đời mọi rợn
Em cao giá đời – ôi mụ góa, kỳ khôi…
CỬ BÚT
Thuở thần siêu cứ bút “Tả thiên thanh”
Trời Hà Nội ngời thêm văn mạch
Đất Đế Kinh thêm trang hiển tích
Nước kiếm hồ thăng hoa màu mây
Bút hướng trời, mây tỏ màu bay
Các nghiệp triều hương vong quy số
Võ tướng văn thần bốn phương ái mộ
Hiển hách đồ danh, ứng nghiệp tài ba
Thơ truyền đời văn hiến thăng hoa
Vạn cổ huy văn, thần uy văn pháp
Thơ thượng thừa rõ tầm cốt cách
Khí vượng đế đô mây khác màu mây
Bút tôn trời, tin tú đua bay
Muôn vẻ gió mây quy quần ngưỡng mộ
Nào Tháp Bút – Mế văn – thần rùa hồ ngự
Chân đất áo nâu bái vọng chửa sõi bài…
TRONG VONG QUAY CUỘC ĐỜI
Những câu thơ cảm khái lệ ròng
Bằng tâm tư mang niềm trắc ẩn
Dốc cạn nghĩa đời bốn mùa say đắm
Và với tình yêu không thể nửa vời
Không gian trong lòng luôn lưu ảnh
Câu chữ hồi sinh ngỡ có bùa
Tình ngưởi pha loãng màu trung tính
Chẳng thắm, chẳng phai gió mây đưa
Góc khuất trong lòng nhập thần câu chữ
Quỹ thời gian đâu nhiễu mà lắm ràng rênh
Trong yêu thương trọn tình đã mấy
Và dễ đâu đi trọn một hành trình
Trong vòng quay cuộc đời – vòng hoa giáp
Ngoái lại sau thứ vắng những bạn bầu
Thử đo lại bước đường đời, lòng thảng thốt
Một cuộc mộng du chẳng rõ đâu mình
Sau ức triệu vòng quay mờ mịt hành tinh
Biết có ai không văng ra không trung còn lưu lại
Ta át bụi, ta bọt bèo hay vĩ đại
Có nghĩa gì trong vô tận u minh?
BÀI HỌC ĐỜI
Sự núp bóng – dời – hèn hóa khó cảm thông
Quen “năng động” bằng uốn lưng bợ đỡ
Hơn cả nghèo hèn, tự bán đi danh dự
Tự trọng, dự danh thừa đủ của để dành
Hãnh diện tự hào méo mó dễ đâu mình
Không tựa vào chính mình, một đời bấy bớt
Công danh mà chi, thiếu năng, bất túc
Hèn hóa một đời sao nữa cao nhân
Khòm chí, khòm lưng lại nữa khòm tâm
Của cải bất minh, công danh lỉnh núp
Ngọng nghịu mỗi lời, một đời giấu mặt
Hơn cả hèn, tự thẹn với lương tri
Thuận nghịch đời, thành bại lẽ thường khi
Không dám làm cả người, công danh chi, mạt hạng
Liêm sỉ là đâu, thế thân bổn mạng
Bài học đời thừa đủ dẫn ta đi….
KHẤT THỰC CÁNH ĐỒNG
Cả làng tôi bao đời khất thực cánh đồng
Gieo cấy cúc cung sớm chiều cật lực
Cảm ơn gió đồng khéo hòa nóng bức
Khô vạt mồ hôi rạn mặt nắng chường
Vục đôi tay vào nếp cái, dé vồ, dự hương
Đất bố thí cho ngọt ngào no ấm
Không phiêu bạt xứ người, đói lòng, rét cật
Năm bốn nhăm, năm nhăm cứu tế bao nhà
Tôi hậu duệ làng đã lẻ trăm đời nay phải rời xa
Đồng hóa không đồng, làng còn ruộng hết
Muốn ăn mày cánh đồng, nhưng đồng giờ mồ côi mồ cút
Day dứt chân phèn: ai – bố – thí – cháu – còn – tôi….
KHÓC MƯA
Trong cơm mưa giông tháng ba tháng tư
Sấm sét nổ, rền vang vỡ giọng
Vắng bặt tiếng ếch nhái côn trùng hòa giọng
Chúng sơ tán sao hay trốn biệt đất sâu
Những cơn mư ưa rào tháng bẩy tám, đuổi nhau
Tiếng sấm cuối mùa chuồn chuồn bay đậu
Họ hàng ếch nhái dễ giun vắng đâu không hòa tấu
Chúng đâu cả rồi, tiệt chủng rồi sao?
Tiếng sấm đội mưa, mùa vụ lệnh trời
Tiếng ếch nhái côn trùng mang hồn vía đất
Dàn động ca trời vạn năm duyên kết
Hay chúng tuyệt tự rồi
giời góa khóc mưa…..