TRI KỶ
Sao em cứ kìm giữ
Dấu những điều yêu anh
Để cho thơ nức nở
Tình của hai chúng mình
Gặp gỡ tuy có muộn
Nhưng duyên thơ mặn mà
Anh nhờ bông hoa thắm
Nói hộ lời thiết tha
Một chút lửa còn cháy
Cũng đủ sáng xưa… sau
Đi qua vùng gió cát
Còn lại mình với nhau
Con đường nào biền biệt
Trăng đã về trong mây
Thơ và người trị kỷ
Chén rượu này chung say
**
EM…
Thiếu phụ hay thiếu nữ
Cũng vẫn là em thôi
Khi mình yêu mê đắm
Chỉ có hai con người
Sao em băn khoăn mãi?
Đã một lần tơ vương
Tỉnh-say- mộng hay thực
Sưởi ấm mọi nẻo đường
Đừng ép mình em ạ
Yêu nhau cần có nhau
Gần càng nôn nao nhớ
Xa, chẳng muốn xa lâu
Như vậy là em đó
Một vầng nắng long lanh
Thiếu phụ hay Thiếu nữ
Đều huyền ảo trong anh
**
MÙA LOA KÈN
Hoa loa kèn đi vào phố cùng em
Màu trắng trẻ trung, dịu dàng thanh khiết
Tháng tư về từ lúc nào không biết
Anh ngất ngây nhớ tình đã xa vời
Thời gian trôi, kỷ niệm chẳng hề trôi
Những bông hoa đang ngập ngừng hé nở
Họa sĩ Tô Ngọc Vân thành bất tử
“Thiếu nữ bên hoa ” mãi mãi của riêng ông
Nụ cười hoa huyền diệu đến nao lòng
Trắng nhưng nhức suốt cả thời trai trẻ
Người yêu hoa, người yêu người diễm lệ
Loa kèn ơi, nắng nhẹ trắng tinh khôi
Năm tháng qua đi bao hình nét rụng rơi
Ngàn hoa vẫn cõng sắc hương lên phố
Hoa loa kèn và tình yêu thiếu nữ
Ai biết ai mang mùa nhớ cuối cùng
**
THẢNG THỐT
Phù sa mãi mãi trôi đi
Câu thơ thảng thốt cả khi mặn nồng
Con đường hun hút chờ mong
Bến xưa lạnh vắng như không có bờ
Lá vàng rơi ngẩn rơi ngơ
Thuở nào vụng dại bây giờ còn đau
Lời yêu đắng đót lòng nhau
Tưởng môi còn đọng … nhưng đâu còn gì
Trái tim muôn tiếng thầm thì
Mắt nhìn đắm đuối cũng vì tương tư
Qua đêm tóc trắng vậy ư ?
Giá mà xếp được ngôn từ thành thơ
Người về Đà Lạt mộng mơ
Tôi đi, chân bước hững hờ liêu xiêu
Rõ ràng yêu thật là yêu
Mà không dám nói những điều thiết tha
Xa đến gần – Gần rồi xa
Câu thơ thảng thốt la đà đợi duyên
**
XIN LỘC CHÙA HƯƠNG
Người đi muốn rửa bụi đời
Bến Trong thành Bến Đục rồi hỡi ai
Hương mơ thoảng khắp thung dài
Thập phương quỳ trước Phật đài Nam mô…
Khói trầm tỏa khắp điện thờ
Người sau người trước nhấp nhô sóng người
Cầu xin trả hết nợ đời
Cầu tài, cầu lộc, cầu trời đoái thương
Thế gian nuôn vạn nẻo đường
Thành tâm đắc lộc Chùa Hương mấy người ?
Này đây Núi Oản, Gà, Xôi
Chùa Giải oan có thấu lời kêu oan ?
Trước Cây Bạc với Cây Vàng
A di đà Phật xin làm của riêng…
Thánh Thần nếu có linh thiêng
Nguyện cầu soi tỏ nỗi niềm hôm nay
Muôn tâu chỉ một câu này
Con xin làm kẻ ăn mày Nghĩa Nhân
(BĐS)