BÁI PHẬT
Thân ta kềnh càng, đầu bự khó chui
Biết kém trí, nghe nhiều hơn nói
Không lợi khẩu, nghịch ngầm, tò mò, hay hỏi
Tiếng chê là kiêu, ít biết hòa đồng
Người ưa không nhiều, đố kỵ thì đông
Ngại sự tranh đua, né mình, nhường trước
Tiệc quen ngồi sau, rượi bia từ khước
Không phận, không danh, quen nhũn chi chi
Học hành dở dang, cái rốn thị phi
Chịu đọc sách, ưa gối đầu kinh điển
Yếm thế, tự ti, ngại ngần hiện diện
Tự trọng giữ thân hay chạnh lòng hèn
Luôn tự biết mình, tránh chốn bon chen
Quen nghiệm sự đời thịnh suy, được mất
Muốn làm người tốt dễ đâu đã tốt
Tử tế cũng thừa, đủ sự mỉa mai
Luôn sống khép mình, đời lắm chông gai
Trọng chữ tín, ở phải, sống phải, mặc nhiên lạc lối
Mơ mộng bỏ buông, già mom trí cỗi
Từ độ là người, bái Phật, đã người chưa?
CUỐN KINH CUỘC ĐỜI
Ý nghĩa sống đời là trí tuệ cao siêu
Sự cao siêu nghĩa đời không ngoài trí tuệ
Và tình ái đơm hoa – Phật ban ân huệ
Một kiếp sinh sáng giá – đích đời
Sự quảng đại trí minh – mục đích cao vời
Hãnh diện tự hào hơn tài sáng láng
Thỏa ước mơ đích đời tỏa rạng
Thấu hiểu lẽ đời, trí tuệ cao siêu
Khao khát sống đời – sống đẹp, cao sâu
Đủ dư quang ngàn sau ngưỡng mộ
Sự quang minh trong ánh đời tế độ
Tự biết phát ban hơn sự được ban
Sự sống đời muôn thuở đặng sao sang
Ý nghĩa giá đời là cao minh trí tuệ
Và ái tình thăng hoa – chúa ban ân huệ
Cuốn kinh cuộc đời, cổ điển: Dục – Lạc Kinh
———————-
*Dục – Lạc – Kinh: cuốn kinh Ấn Độ
HƠN CẢ MỘT ĐỜI
Buồn thắt lòng, khi giận, khi thương
Tâm huyết, thịt da dễ đâu quên bỏ
No đói vui buồn, ít đâu khốn khổ
Làm khổ lẫn nhau ganh cạnh hơn thua
Day dứt lòng, đơm đặt, ghét ưa
Khác hẳn ông cha, lòng người biến dạng
Hơn kém ganh ghen lòng buồn trĩu nặng
Xóm dưới làng trên tụ bạ thị phi
Tổn thất nghĩa tình lắm sự hiềm nghi
“Trâu buộc ghét trâu ăn”, không thể tình, bực dọc
Trai gái phá đám nhau, nỗi buồn tơ tóc
Anh em trong nhà lắm sự trái ngang
Dễ nặng lòng ám ảnh hồng hoang
Dù bức bối khó lòng buông bỏ
Đời có quên, ta đỡ điều mưa gió
Nức nở trở trăn hơn cả một đời
TỰ BIẾT BÌNH TÂM
Nhẹ sự ưu phiền vơi cắc cớ
Tránh vướng lợi danh với hơn thua
Những chen chúc ghét ganh đố kỵ
Xuôi ngược, hèn sang ngỡ trò đùa
Đời đến và đi trong quên lãng
Không muốn hư danh tránh sự phiếm phù
Lãng đãng phong trần không vướng bận
Cao ngạo đôi khi tưởng sự phù du
Đủ sự bình tâm không ngộ nhận
Đâu dễ an lòng với cuộc tồn sinh
Quỹ đời biết rõ không vô tận
Đàn đúm bê tha tự mất mình
Tiếng lòng khơi vợi bao ý vị
Lưu dấu trần gian khúc tư riêng
Đi về riêng chốn không ràng buộc
Thanh thản thong dong nhẹ ưu phiền
Hương vị nghĩa đời chưng đôi chữ
Hồn vía câu thơ tự sáng lên
Từng hơi hướng cùng đêm thâu chia sẻ
Tự biết bình tâm sống yên nhiên.
TA MẤT DẦN TA
Sinh ra hồn nhiên chẳng dễ hồn nhiên
Mọi sự đập vào mắt ta, muôn ngàn vẻ
Không thể không nghĩ suy từng khe kẽ
Sự đúng sai, lợi hại nhãn tiền
Đời muốn hồn nhiên chẳng thể hồn nhiên
Lắm tiềm ẩn những mưu mô dối trá
Đẹp tốt xấu xa, thiên tai nhân họa
Thường phải đề phòng họa hại luôn bên
Muốn sống an nhiên mà không thể an nhiên
Cuộc sống muôn màu, dở hay biến thái
Khó được bình tâm an hòa tự tại
Bắt phải hồ nghi, cảnh giác ngày đêm
Ta phải biến thái ta chẳng thể yên nhiên
Áp lực cuộc đời bắt ra tinh quái
Khó có thể tin ai, căng mình lo ngại
Khó sống an nhiên, ta mất dần ta.
VI VU CÁI GIÓ
Hận lòng ngày đã quá già
Bao nhiêu mơ ước vẫn là còn non
Giật mình tỉnh giấc mỗi đêm
Nỗi buồn u uẩn dức lên nẫu nà
Hận mình trai trẻ đã qua
Nỗi buồn thấm đẫm trong da thịt mình
Hằng quen giấu nhẹm tư tình
Hẳn đâu đã sống trọn mình, hết ta
Càng khi đêm vắng loang ra
Trở mình mỗi lúc bao la lòng buồn
Đất trời càng nữa trống trơn
Vi vu cái gió như hơn hớn cười…