
Về tác giả:
Fernando Rendón (sinh năm 1951 tại Medellín) là một trong những nhà thơ, nhà báo và nhà hoạt động văn hóa có tầm ảnh hưởng lớn nhất của Colombia. Ông là người sáng lập kiêm Giám đốc Liên hoan Thơ Quốc tế Medellín – lễ hội thơ ca lớn nhất thế giới, từng được trao giải thưởng danh giá Right Livelihood (Giải Nobel thay thế) vào năm 2006.
Thơ ca của ông mang đậm tinh thần tự do, tình yêu giải phóng con người và khát vọng hòa bình trước bạo lực. Fernando Rendón cũng là một người bạn thân thiết của Việt Nam, đóng góp tích cực vào việc kết nối văn học giữa hai quốc gia.
Điệp khúc một giấc mơ
Sắc trời thật ngọt ngào
khuôn mặt của biển khơi cũng vậy,
nhưng em còn ngọt ngào hơn
Ngọt dịu là bài hát của mưa
Và tiếng rừng cây đang khiêu vũ
nhưng hơn tất thảy dịu ngọt,
là bài hát chung đôi của hai ta
Điều ước
Vượt lên cái chết, là điệp khúc của niềm vui
(Thơ Porfirio Barbajacob)
“Nếu có thể, nếu điều ta mơ có thể thành sự thật!” em nói.
Nếu điều đã vùi sâu dưới đáy có thể thức dậy,
Và mặt trời gần hơn với trái đất này.
Nếu như ta công nhận nhau,
Và không thuận theo những gì vốn luôn ràng buộc.
Nếu thời khắc đó tới,
Và nếu chúng ta bị niềm vui điên cuồng chiếm giữ.
Nếu chúng ta yêu nhau,
nếu chúng ta có thể dựng xây đất nước này,
Và nếu em có thể trở về,
Và ở lại mãi mãi.
Số phận
Hãy lắng nghe tiếng hót của con chim bị thương
Bộ cánh rực rỡ màu trời, ánh kim và đỏ huyết đang lê trên cỏ
Hãy ngắm nhìn đôi cánh bay
Con đại bàng ập xuống miếng mồi ngon
Khi vết thương khép lại
Cũng là lúc sự sống bừng lên,
Vẻ đẹp nương nhờ Cái Chết,
Hy vọng lại nảy ra trong nguyện ước, mà sự may rủi phán xử, và luôn hiện hữu.
Tuy vậy, trong bất trắc của rủi ro nhân quả, hãy tin rằng bàn tay của thi ca sẽ đụng tới Cánh chim săn mồi, khi nó rơi xuống,
Cưỡng lại Cái Chết, bởi vì tình yêu cũng đã đến đúng nơi hẹn hò mà sự đen đủi đã từng lớn giọng.
Những dòng chảy bí mật
Sau những đớn đau chúng ta lại hại nhau bằng chính vũ khí đó.
Chúng ta lao theo những dòng chảy bí mật trước cả khi những chiếc đồng hồ mặt trời được phát minh ra.
Cây cối nhảy lên và trở lại cội nguồn của mình để bay lượn một lần nữa.
Dù cho chúng ta đã lãng quên, có thời chúng ta đã tự tin ngụp lặn cùng bầy cá voi háu đói và cá heo.
Chúng ta từng tạc những mặt nạ dữ dằn để đánh đuổi bọn cướp biển. Chúng ta đã là tộc người du cư trên lưng lạc đà chống lại những binh đoàn thù hận.
Chúng ta hát bài ca khải hoàn và cùng lúc lau lại cung nỏ để bước vào trận đánh mới.
Chúng ta lao theo những dòng chảy bí mật trước cả khi những chiếc đồng hồ mặt trời được phát minh ra.
Người thầy cúng già dùng bài thuốc cổ xưa chữa bệnh mất trí nhớ
Chẳng ai lý giải nổi tại sao chúng ta cứ trông chờ những điều mơ hồ chưa từng biết đến từ ngoại lai.
Có lẽ trong mỗi chúng ta luôn có một người họa sỹ đang sống, mơ mộng, nhảy múa, cười đùa và làm cho cánh
rừng mỗi sớm mai xanh hơn;
trong chúng ta có một nhà luyện đan đổi rượu lấy ánh ban mai tươi đẹp; có một người giải phóng chống lại chiếc cọn nước; trong chúng ta có một chàng hiệp sỹ mặc chiếc áo giáp bằng mây và cưỡi trên lưng ngựa gió,
Và có cả một nghệ nhân mang phép lạ đến từ đôi tay khéo léo của mình.
Thức dậy
Và bây giờ
như ngài Arthur cao lão
Chúng ta nổi dậy chống lại sự kêu mời của căn bệnh băng hoại
Hãy chạy theo ngọn gió hướng Đông đang hé lộ dòng tên của tiếng vọng
Hãy dành hơi thở cuối cùng
Nơi trái tim của khu rừng ngọc bội
Vậy hãy đừng bắn nhau ở tuổi ba mươi bẩy
Trên một cánh đồng ngũ cốc ở AuVers-sur-Oise
Hãy tô thêm màu xanh cho bầu trời
Hãy làm ánh nhìn của ban mai thêm bừng tỏ
Hãy ôm lấy mảnh đất phì nhiêu như thân cây tùng
Hãy tìm không gian mới cho trái thơm và quả ngọt
Hãy hát bài ca người lãng du
Bài ca trở về
Trở về chiếc nôi hạnh phúc của Xứ sở Không Khái niệm Thời gian.