Dimitris P. Kraniotis sinh năm 1966 tại tỉnh Larissa thuộc vùng Thessaly (Hy Lạp) và lớn lên ở Stomio (Larissa). Ông theo học ngành y tại Đại học Aristotle ở Thessaloniki và lấy bằng Thạc sĩ Y khoa (MSc) tại Đại học Thessaly. Ông sống ở Larissa (Hy Lạp) và làm việc với tư cách là một bác sĩ y khoa (bác sĩ chuyên khoa nội). Ông là tác giả của 12 tập thơ và là Tổng biên tập của một tuyển tập thơ quốc tế bằng tiếng Anh. Ông đã giành được nhiều giải thưởng quốc tế cho các tác phẩm thơ của mình, những tác phẩm đã được dịch ra hơn 40 ngôn ngữ.
Ông từng được mời tham dự các Liên hoan Thơ Quốc tế quan trọng trên toàn thế giới. Ông là Tiến sĩ Văn chương và Viện sĩ ở nước ngoài, Chủ tịch Danh dự của Đại hội Nhà thơ Thế giới (UPLI), Chủ tịch Đại hội Nhà thơ Thế giới lần thứ 22 (Hy Lạp 2011), Người sáng lập và Biên tập viên của Tạp chí Nhà thơ Thế giới, Người sáng lập và Chủ tịch Hội Nhà thơ Thế giới (WPS), Người sáng lập và Giám đốc Liên hoan Thơ Địa Trung Hải (Larissa, Hy Lạp), Chủ tịch Ủy ban Nhà văn vì Hòa bình của PEN Hy Lạp và Đại diện của PEN Hy Lạp tại Ủy ban Nhà văn vì Hòa bình của PEN Quốc tế. Đồng thời, ông là thành viên của Phong trào Thơ Thế giới (WPM), Thi sĩ của Hành tinh (POP), Tổ chức Nhà văn Thế giới (WOW), Hội Văn học Hellenic (EEL) và Hội Nhà văn Quốc gia Hy Lạp (EEEL).Trang web chính thức của ông: https://dimitriskraniotis.com/
Phần 1: Bản dịch Thơ Tự Do (Free Verse)
Những nếp nhăn trong tách cà phê
Tôi tỉnh giấc
Nghe cùng một âm thanh
Mỗi buổi sáng
Đầy ắp những câu hỏi vỡ vụn
Với quá nhiều nếp nhăn trong tách cà phê
Với cùng một bài thơ lại bị đóng đinh
Trong tâm trí tôi lần nữa
Tôi tìm kiếm một từ
Tôi than khóc
Dù tôi đã quên cách rơi lệ
Biết bao đêm
Xa em
Tôi phàn nàn như mọi khi
Chẳng vì lý do gì
Khi em ở gần bên tôi
Bài thơ màu đỏ
Tôi tô đỏ
Bầu trời
Những ngày tôi đánh mất chính mình
Và chối bỏ bản thân
Cười chẳng vì cớ gì
Tôi đã sống những ngày đó
Tôi tô đỏ
Dòng nước
Tôi chìm trong nước mắt
Và tự cứu lấy mình
Quên đi cảm giác tội lỗi
Tôi tự lừa dối bản thân
Tôi tô đỏ
Bài thơ này
Bằng những ngôn từ tôi tự bôi xóa
Và tự hồi sinh
Viết bằng máu
Tôi đã báo thù cho chính mình
Dời đi
Giờ đây chúng ta trần trụi
Chúng ta đã khoác lên những sắc màu
Cởi bỏ những ngôn từ và giọng nói
Giờ đây chúng ta mù lòa
Chúng ta đã uống cạn ánh sáng
Bơi trong cái chết
Với rượu và thuốc lá
Trong hành trang của mình
Chúng ta đã làm chứng gian dối
Quên đi mình là ai
Chúng ta xây dựng cuộc đời mình
Trên một cánh chim
Và chúng ta lại cất cánh
Đơn giản là chúng ta đã dời đi
Trong chớp mắt
Người đã vi phạm những đường biên
Nơi đã chôn vùi
Chữ “hiểu chính mình” của họ
Người đã phá hủy những nhà tù
Phía sau những bức rèm
Bị thiêu rụi bởi
Tia lửa từ cơn giận của người
Không gào thét
Không thì thầm
Trong chớp mắt
Mọi thứ giản đơn là vậy
Người đã sinh ra ánh sáng
Khi người ôm lấy
Những điều không được nói ra
(Dù đã được viết ra)
Trong bóng tối.
Phần 2: Dịch thơ theo thể thơ truyền thống Việt Nam
Vết gợn cà phê (Lục bát)
Sáng nay tỉnh giấc bàng hoàng
Nghe thanh âm cũ dội vang ngập hồn
Mớ câu hỏi nát bồn chồn
Cà phê sóng sánh gợn buồn nếp nhăn
Bài thơ cũ lại trói chằng
Đóng đinh tâm trí nhọc nhằn ai hay
Tìm từ, tìm chữ nỉ non
Dù quên rơi lệ bao ngày xa em
Thở than trách móc bao đêm
Dỗi hờn vô cớ khi em kề gần.
Bài thơ màu đỏ (Thất ngôn)
Bầu trời tôi nhuộm một màu đỏ
Những ngày đánh mất cả chính mình
Bật cười vô cớ, đời hoang phế
Sống chuỗi ngày dài mộng phiêu linh.
Dòng nước tôi nhuộm một màu đỏ
Nước mắt trào dâng, tự vớt mình
Quên đi tội lỗi vây quanh đó
Tự dối lừa lòng, ôm lặng thinh.
Bài thơ tôi nhuộm một màu đỏ
Bằng những từ ngữ tự xóa nhòa
Hồi sinh từ vũng lầy tăm tối
Máu viết thành lời, tự báo thù.
Dời đi (Ngũ ngôn tứ tuyệt)
Giờ trần trụi thân ta
Khoác lên màu sặc sỡ
Lột bỏ từng câu chữ
Giọng nói cũng buông lơi.
Giờ mù lòa đôi mắt
Uống cạn giọt nắng mai
Đắm mình trong cõi chết
Thân xác cứ buông trôi
Hành trang men rượu đắng
Khói thuốc cuốn chân người
Dối gian lời chứng thực
Quên mất bản thân rồi.
Xây đời trên cánh chim
Ta lại bay lần nữa
Chỉ đơn giản vậy thôi
Cứ thế lặng lẽ dời.
Trong chớp mắt (Tứ ngôn)
Vượt qua biên giới
Nơi từng chôn vùi
Chữ “hiểu chính mình”
Của bao người khác.
Xé toạc rèm thưa
Đốt thiêu ngục tối
Tia lửa giận dữ
Cháy bừng không thôi.
Chẳng cần than khóc
Chẳng tiếng thì thầm
Chỉ trong chớp mắt
Giản đơn vô ngần
Người sinh ánh sáng
Khi người ôm trọn
Những điều chưa nói
(Dù từng viết ra)
Giữa lòng bóng tối.