Khánh Phương
Có những ngôi nhà ta đến rồi quên
Có những ngôi nhà chỉ lưu vài kỷ niệm
Nhưng có một ngôi nhà, mỗi lần rời bước
Lòng lại mang theo một khoảng trời vui
Nhà anh đó – nhà anh Hữu Ước
Nơi tiếng cười như nắng rót quanh hiên
Nơi câu chuyện từ văn chương, đời sống
Cứ ngân dài như suối chảy không tên
Người ta nhớ anh bởi bao trang sách
Những vần thơ, tiểu thuyết, kịch sân khấu đời người
Những giải thưởng đâu đó chẳng nhớ rõ
Những mùa lao động miệt mài không ngơi
Nhưng với tôi, điều còn hơn tất cả
Là ngọn lửa anh lặng lẽ truyền sang
Không rực cháy bằng những tiếng hô vang
Mà âm thầm sưởi ấm những tâm can
Tôi đã đến trong những ngày mệt mỏi
Mang trong lòng bao nỗi niềm riêng
Vậy mà chỉ một buổi cùng anh chuyện trò
Mọi ưu phiền bỗng nhẹ tựa khói sương
Anh kể chuyện sang sảng, giọng vô tư cười
Chuyện văn chương, chuyện bè bạn, chuyện đời
Chuyện những dốc cao, những lần vấp ngã
Mà nghe xong rồi bật lên “haha”
Tôi chợt hiểu sau những điều giản dị ấy
Là một tâm hồn từng đi hết bão giông
Những mất mát không khiến lòng khép chặt
Những thăng trầm không lấy đi trắc ẩn
Cuộc đời đã qua anh như mưa hạ
Để lại dấu chân trên cỏ, trên đồng,
Nhưng chẳng thể nào làm xanh kia úa
Chẳng thể làm cạn kiệt một dòng sông
Ở tuổi nhiều người chọn miền yên tĩnh
Anh vẫn viết, vẫn đọc, vẫn say mê
Vẫn nâng niu những ý tưởng chưa thành chữ
Vẫn tin rằng phía trước có lối về
Tôi hiểu rồi, điều giữ anh trẻ mãi
Không phải thời gian dừng lại giữa đường
Mà bởi anh luôn biết rung động trước cuộc sống
Tha thiết yêu người, yêu chữ, yêu quê hương
Mỗi lần gặp là một lần được nhận
Một món quà chẳng thể đếm, cân, đo
Là niềm tin giữa bộn bề nhân thế
Ta vẫn nên sống tử tế và cho đi