Vô thường
Vô thường đến giữa trần gian
Khói hương lạc mất, hoa tàn trăm năm
Người đi trong giấc thu nồng
Trùng hoang gió lạnh hư không thẫn thờ
—
Lặng
Tiếng tơ đồng réo núi non
Vọng vang mấy dặm khuyết tròn đường trăng
Ngậm ngùi lá đổ đêm nằm
Lặng nghe thăm thẳm, xa xăm kiếp người.
—
Tiếc thương
Thường xuân nở giữa chiều mưa
Tiếc thương mấy bận cho vừa người đi
Hoa tàn, rượu nhạt chia ly
Trà tan khói lặng, xuân thì bỏ quên!…
—
Chơi vơi
Nhặt áo em thơm nắng lụa đào
Chút hương gói lại giữ hanh hao
Về hong khói bếp tìm hơi ấm
Mà bỗng linh hồn nghe lặng đau…
—
Mộng thực
Em về gói những tàn phai
Cố nhiên nửa mảnh hình hài vội tan
Giữa dòng mộng thực trần gian
Khép phong lưu bỏ mơ màng thuở xưa…
—
Lạc
Thương em gối lạnh, xương mai
Áo xưa bạc gió trang đài ngỡ quên
Nửa đời đi giữa buồn tênh
Để ta mang cả bồng bềnh thiên thu.
—
An nhiên
Một bóng người trầm mặc
Đi trong gió bụi hồng
Màu áo nâu chân mộc
Nhẹ như làn sương không
Người đi qua dâu bể
Người về chốn mây trời
Mùi hương trầm quyện gió
Theo tâm người thảnh thơi
Bóng chiều sa đỉnh núi
Đàn chim ngã về Tây
Tâm thường nhiên tự tại
Thiên di rộng cánh bay
Được-mất như bọt nước
Tranh đua mấy cũng tàn
Bên chén trà độc ẩm
Mỉm cười ngắm trăng tan!