Thơ: Trương Phương Nghi
Thái Lan đón chúng tôi bằng nụ cười hiền như nắng
Bằng những ngôi chùa vàng nghiêng bóng xuống dòng Chao Phraya xanh thẳm.
Bangkok – thành phố của những bình minh
Wat Arun lung linh bên sóng nước,
Phật Ngọc lặng im trong sắc ngọc thiêng,
Wat Pho ru thời gian bằng những mái cong cố kính.
Rồi Ayutthaya… những tháp cổ rêu phong vẫn giữ trong lòng mình một vương triều vàng son đã khuất.
Chiang Mai xanh giữa núi rừng, hoa tươi rực rỡ.
Doi Suthep nâng tiếng chuông lên trời,
Biển Phuket mở một màu xanh bất tận đón những bước chân từ bốn phương Đến với Thái Lan
Đã từng vươn mình thành:
MỘT CON RỒNG VÀNG CHÂU Á
Giữ gìn cội nguồn và tầm vươn xa
Tới chân trời hiện đại hoá Thái Lan.
Nhưng điều giữ chúng tôi ở lại Thái Lan không chỉ là vàng son của chùa tháp
Không chỉ là biển xanh, trời biếc…
Mà là:
Những con người Thái Lan hiền hòa như một lời chào,
Đôn hậu như bàn tay chắp trước ngực,
Và thủy chung như dòng sông
Đã cùng Việt Nam trải qua nửa thế kỷ của tình hữu nghị
Là năm mươi năm những nhịp cầu nối Việt Nam – Thái Lan.
Là những bàn tay ấm áp nắm bàn tay.
Là những tiếng nói ngọt ngào nâng niu tiếng nói.
Để hôm nay những câu thơ tìm đến những câu thơ nồng thắm.
Của Hai mươi lăm nhà thơ từ Việt Nam
mang theo thủ đô Hà Nội văn hiến
Mang theo hồn thơ đất Việt, mang theo cả tình yêu của những người cầm bút.
Để đến với Thái Lan trọn vẹn nghĩa tình
Cùng hai mươi lăm nhà thơ Thái Lan kết thành
MỘT MIỀN HOA ĐỎ THẮM
Năm mươi năm kỷ niệm tình Hữu nghị Việt Nam-Thái Lan.
Chúng tôi tin:
Giữa hai đất nước
Có thể còn những dòng sông cách trở.
Nhưng văn chương luôn tìm được một nhịp cầu.
Để Việt Nam gặp Thái Lan bằng ánh mắt, nụ cười và cả trái tim thốn thức tình người,
Để những câu thơ hai dân tộc gặp nhau giữa một miền hoa
và từ đó nở thêm những mùa
Hoa hữu nghị ASEAN-Đông Nam Á thân thương.



(Udon Thani ngày 15-8-2026)