I.B
Nắng tháng Tám trên Đồi Nghệ Sĩ đổ xuống gắt gỏng, cái nóng như thiêu như đốt chẳng thể làm chùn đôi tay của nhà thơ Mạc Khải Tuân. Mồ hôi tuôn rơi như mưa, thấm đượm vai áo, nhưng từng nhịp đục, từng nét cọ vẫn nhịp nhàng, miệt mài khắc sâu từng nét chữ lên tảng đá tạc giữa thiên nhiên. Đó không chỉ là việc tạc chữ, mà là công trình của tình hữu nghị, một món quà sinh nhật đặc biệt được nắn nót từ trái tim gửi đến nhà thơ Hungary – anh Sándor Halmosi.
Khi dừng tay đục và nắn từng nét thơ trên đá núi, nhà thơ Mạc Khải Tuân lại đưa tay áo quệt mồ hôi và hát một khúc ca, để ru dịu nắng trời, tự làm mát lòng mình.
Tảng đá ấy nằm trên đỉnh đồi, giữa vòm cây xanh ngát, nay mang trên mình hai dòng thơ đầy triết lý:
“Nếu ánh sáng quá nhiều ta nhắm mắt.
Nay quá nhiều ánh sáng ta chẳng thể nhắm mắt làm ngơ!”
(Sándor Halmosi – Hungary)
Nhìn tảng đá khắc câu thơ ấy, ký ức về chuyến ghé thăm của Sándor Halmosi vào năm 2023 lại hiện về rõ nét trong lòng cộng đồng cư dân Đồi Nghệ Sĩ. Ngày ấy, thi sĩ từ đất nước Hungary xa xôi đã đặt chân tới đây, mang theo ngọn lửa đam mê, sự ấm áp cùng tâm hồn đồng điệu. Anh hòa mình vào cảnh vật, cùng ngồi bên bàn gỗ ngoài trời thưởng thức những món ăn dân dã do chính nữ sĩ Bàng Ái Thơ chăm chút, trao cho mọi người những cái nắm tay thật chặt và nụ cười rạng rỡ. Sự hiện diện của anh đã gieo xuống không gian này biết bao khoảnh khắc đẹp đẽ, để lại niềm biết ơn sâu sắc trong lòng mỗi người.

Thời gian trôi qua, nhưng dấu chân của Sándor Halmosi tưởng như vẫn còn in lại trên từng lối nhỏ của ngọn đồi. Đá núi hữu tình, cây xanh tự nhiên nơi đây vẫn ngày đêm âm thầm ngâm lại câu thơ của anh như một lời thì thầm của tri kỷ. Những vần thơ mang đậm tính nhân văn và triết luận ấy đã trở thành một phần của thiên nhiên Đồi Nghệ Sĩ.
Món quà điêu khắc trên đá hôm nay là lời chúc mừng sinh nhật chân thành nhất từ phương xa gửi đến anh – ngày sinh nhật 5/9/2026. Giữa cái nắng oi ả, giọt mồ hôi của nhà thơ Mạc Khải Tuân rơi xuống tảng đá như ngầm khẳng định: tình cảm nghệ thuật và sự kết nối giữa những tâm hồn không bao giờ bị khoảng cách hay thời tiết làm phai nhạt.

Cộng đồng Đồi Nghệ Sĩ nhớ anh rất nhiều. Mọi người vẫn luôn ấp ủ ước nguyện một ngày không xa lại được đón anh trở lại, để cùng ngồi dưới bóng cây, ngắm nhìn vần thơ năm nào đã nhập hồn vào đá, hòa cùng rêu phong và thời gian. Chúc mừng sinh nhật anh, người bạn thơ phương xa – Sándor Halmosi!
