BẢN NHẠC ĐỜI
Bận lòng cho cao thấp kém hơn
Kém người này lúc hơn kẻ khác
Tự thấy bình tâm khi ta ngoảnh mặt
Thẳm sâu trong lòng hồi đoái yêu nguyên
Bản hòa tấu đời cao thấp biến thiên
Khi rộn rực lại khi buồn, quạnh quẽ
Vui cùng đủ vừa buồn thì khe khẽ
Tự bình tâm trong khuôn khổ một muôn
Bản nhạc đời đa hệ kép đơn
Cao và thấp nhịp lòng sắp đặt
Giữa các ôm giai ánh lên vẻ đẹp
Cao thấp bổng trầm như có hương bay
Tất cả ở lòng người muôn thanh điệu trở xoay
Bản hòa tấu đời nhiều âm việc
Khói hương đời trỏ tỏ mờ bao bất trắc
Lao xao hay gì tiềm ẩn lắm dự ngôn
MỘT CHÚT CHÂN TU
Nỗi bế tắc đời đổ riệt vào thơ
Thơ bế tắc… đã toan bẻ bút
Nỗi buồn đời đâu Non Bồng nước nhược
Mượn tháp Bay on bốn mặt giấu lòng
Bế tắc thơ cứu rỗi hằng mong
Tìm an ủi lòng, chờ khi đêm vắng
Thơ tự rủ đêm buồn phát sáng
Lại lúc diễu mình thơ thẩn dở hơi
Thơ tự ru đêm giấc mộng trắng trời
Mùi chữ mùi câu tâm hương hơi ngát
Lây sang em hòa âm câu hát
Không rượu đêm đêm ngỡ nghiện men thơ
Thơ chờ đêm về và nữa là em
“Vịn lấy câu thơ”* dìu khi buồn sũng
“Tự khúc tình tư”** bước lòng trụ vững
Một chút chân tu mờ tỏ xa xôi….
——————-
*Thơ Phùng Quán
**Thơ Lê Văn Lạo
ĐỒNG ĐIỆU LÒNG ANH
Khơi lại chút vui sau mất mát
Đến với nhau cùng bớt nỗi u buồn
Nỗi đau biệt ly – thiên cổ sự
Lắng mãi khổ hàn nỗi lẻ đơn
Lời em hát âm thanh nghèn nghẹn
Điệu chèo quê âm vực nhún nha
Bao niềm nỗi gói vào tư buốt
Anh chạnh lòng lệ bỗng ứa ra
Bao yêu mến gói vào nhịp phách
Cùng nữa nhịp tim, hơi thở dập dồn
Điệu hát ru lòng đêm sài đẹn
Đồng điệu lòng anh ấp lấy hồn…
GIA ĐIỆU QUÊ NHÀ
(Kỷ niệm ngày em L. được phong nghệ nhân)
Em từ làng ra nhún nhẩy điệu chèo
Hương theo gió loang bốn mùa đồng nội
Đàn con xít theo bên, con đò đợi
Đã nghe bập bùng nhịp phách í a
Với điệu chèo quê em cổ tích bước ra
Không có tuổi – hoàn đồng cải lão
Hái lộc thế gian bằng tấm lòng thảo lảo
Gót hái vương hương sắc bỏ bùa
Bước ra từ làng đầy ắp mộng mơ
Sớm nhập thần câo chèo quê mẹ
Gieo mầm lời ca sức xuân vạn thuở
Kìa gió kìa mây đồng điệu dập dìu
Em đánh dấu thời gian bằng điệu chèo quê
Yểu điệu, yêu kiều sắc hương cốt cách
Giai điệu quê nhà âm vang nhịp phách
Hòa vào gió vào mây và mãi loang ra….
CÒN GÌ HƠN
Có gì hơn còn gì hơn
Tình yêu vừng sáng thần tiên kiếp này
Bàn tay nắm lấy bàn tay
Trái tím kia với tim này thiên duyên
Còn gì hơn, có gì hơn
Khi vui có bạn khi buồn sẻ san
Bên nhau chung giấc mơ màng
Tim anh ấp lấy tim nàng đắm say
Còn gì hơn có gì hay
Tình yêu cách mộng cao bay đất trời
Tình yêu động lực cuộc đời
Trời ban và cũng lòng người ngày đêm
Có gì hay, có gì hơn
Dễ hiền và dễ nỗi điên muôn bề
Yêu thì yêu mệt yêu mê
Chấp chi biển lửa dao kề trước sau
Có gì hơn, còn gì đâu
Tình yêu có phép nhiệm màu thần tiên
Lời mềm nhịp thở cũng mềm
Con tim khéo biết đưa hồn lên mây
Chắn che vun đắp mỏng dày
Dại khôn, khôn dại xưa nay cùng lòng
Mùa đàn bà, mùa đàn ông
Đẹp đôi tình vợ nghĩa chồng thiết tha
Mùa đàn ông, mùa đàn bà
Ái ân đằm thắm đậm đà trăm năm.