RUNG RENG HOA MẬN ĐẦU SÀN
Em chạm vào mùa bằng bông lúa xanh thơm mùi con gái.
Nụ cười như hoa nở trên môi thiếu nữ Dao tiền.
Lung linh ngọn núi hoa mận trắng
Điểm trên sắc áo chàm trong buổi chợ phiên.
Có ới!
Khúc Páo dung bồi hồi ru trên ngực em
Lời thiết tha tim em như ngây dại.
Tiếng khèn quẩn quanh cùng câu hát,
Lời em thơ và mẹ già như chồi non đơm trên đất cằn
Bản em!
Ngọn nước ruộng bậc thang,
Trập trùng như muôn ngàn con thác man miên bay qua chân núi.
Sắc tím chiều mơ hồ không gian rợn ngợp hoa hồng.
Em nắm tay anh.
Ngọn núi xanh như cái nhìn của người con gái lần đầu biết hò hẹn.
Tay trắng củ măng
Em ngượng ngùng xếp những đồng bạc trắng trên ngực .
Mẹ nhuộm váy thêu hoa.
Con gái Dao lớn lên theo luống cuốc luống cày.
Chàng trai Dao phăm phăm dáng hình vỡ núi
Mùa xuân chén rượu mật ong.
Những cuộc tương phùng say mềm môi mắt.
Núi ngả nghiêng.
Con gái Dao không biết làm dáng
Chỉ lời chân thật.
Chờ con trai xuống chợ
Rung reng hoa mận đầu sàn.
RẠC GẦY BÓNG NÚI
Câu lượn rạc gầy bóng núi
Trời trở mình…
Gió rít qua mái lá, gầm sàn ngựa khớp
Nệm bông lau …có đủ ấm ?
Mùa đông !
Ngập ngừng , hương bưởi nồng nàn
Bóng áo chàm thấp thoáng sau tiếng lượn vừa dứt.
Chàng trai với cây đàn tính,
Lẫn vào sương.
Thương em
Đêm đêm Mé quay sợi xe chỉ,
và tiếng thoi là những âm thanh ồn ã …thúc giục.
Đôi mắt đượm buồn.
Con mèo trườn qua mái nhà với tiếng gào xé nát.
Bên bếp lửa,
em lặng mình cời than.
Nỗi bỏng luồn qua ngực.
Ngoài vườn xào xạc ánh trăng
Những bông dong giềng như nằm im chờ đợi
Mỏng đỏ cánh chuồn,
Thao thức .
Đi hết bậc thang .. .
Em vấp vào anh rạc gầy câu lượn
Mái sàn nghiêng nghiêng nghiêng .
CHỢ PHIÊN
Chợ phiên lắng trong sương núi
bập bềnh men rượu cay cay
Mặt trời em đôi má đỏ
Đôi má mùa xuân mây bay
Em mỉm cười, lù cở ngũ sắc
Sợi lanh xe trên tay gầy
chàng trai nào vừa cười vừa hát
dệt câu chuyện tình yêu bên bát rượu ngô đầy.
Trong tinh sương
Có bàn tay chạm môi sau làn khói mỏng
Để được nhìn em thật lâu
mùa xuân qua đôi má.
Tiếng hát trên tầng đá sắc
Xà cạp còn lằn vết bởi cuộc trốn đêm qua
sương núi đã tan
mà chợ phiên…
Tiếng khèn còn gọi bạn.
LỦNG QUANG
Suối Lủng Quang mượt dài như tóc mế
tuôn chảy cả bốn mùa.
Rì rầm thác đổ
xõa mây.
Em ngồi câu chiều nay,
con bống,con “ cạo”
Quẫy ánh vàng
tung trời sóng trắng.
Rừng trúc cây nào cũng thẳng
“Hai Lủng Quang cốc mạy khoang Cúng Giè”
chân trần cô gái Nùng khỏa nước
thao thiết cả trời trăng.
Đất rung bởi tiếng cười cô gái hái măng
quả mác mjầu giờ cũng tròn xoe mắt hái.
Trắng lúc lỉu cả sườn thung.
Túi mế đựng gì?
mà con thấy mùi thơm hương nếp
Hạt cười trong mắt vải
Nức lên mấy dặm đường
Suối Lủng Quang
Cho người đi xa biết tìm về
Rồi ai cũng nhớ
“ Trúc thì cây nào cũng thẳng”.
MÊNH MANG MỘT CUỘC RONG CHƠI
Khi những cơn mưa về trên phố núi.
Ào ạt sắc hương mây trắng lẫn trời
Ta đi từ khi còn mờ đất.
Nồng nàn hoa cháy trong sương rơi.
Mùa thu thì thào thao thiết gió.
Trong veo biêng biếc ánh nhìn.
Anh nói lời ăn năn trong hẹn hò đêm cuối.
Kí ức lẩn khuất nỗi niềm
Ta một mình say với ánh trăng
Kẻ miên man trong du mộng đời mình.
Hành quân qua kiếp lá
Mỏng manh.
Ta họa lòng với núi sông
Khắc lên bóng hình cây cỏ.
Ẩn số cuộc vui.
Ta -từ rừng ra phố
Mênh mang một cuộc rong chơi.
H.S.T