Rỗng
(Trong lúc xem phim The wind will carry us)
mỏng mảnh một màu ý nghĩ
trên bụi
thời
gian
khổ
khắc giấc tàn
hãy lặng nghe
mùi thanh âm xưa cũ
đêm vừa biêng biêng câu nói
một điều gì đợi chờ
điều đã tới
điều sắp tới
và điều chưa phải tới
chảy vào một rỗng không
ranh giới ác quỷ – thiên thần
phía nào đôi chân bỏng
cả đời không gieo nổi một biếc xanh
ăn những nghĩ suy trong thăm thẳm ngực mình
sợ hãi
tuyệt vọng
điều sắp tới
điều chưa phải tới
tất cả sẽ tới
trong một ngày hơi thở ngừng hương
trôi
trôi
trôi
vào cuống ngày sắp gãy
Ý nghĩ cuối ngày
Cuối cùng rừng chỉ còn một đôi mắt xanh
Người trơ trụi nghĩ về ngày cũ
Chợt nghe lòng mình
Như cỏ uống màu gió sương
Đàn chim xây tổ tầng không
Rụng xuống từng nhịp hẫng
Chúng sẽ bay đi
Tìm tiếng rừng tiếng núi
Ta cổ thụ trăm năm huyễn hoặc
Tưởng khúc nhạc xanh thấm ngàn đời
Cuối cùng
Vẫn chỉ là cỏ cây
Cánh chim mỏng chìm vào mây trắng
Cổ thụ nằm nghe trầm tích
Đàn kiến lùa qua bụi cỏ
Nuốt những giấc mơ nhau
Núi rừng toác lời giận dữ
Trầm ngâm với hoang tàn
Còn đâu giọt buồn nào để than thở
Cuối cùng rừng chỉ còn một đôi mắt xanh
Bình gốm
Chiều đã nhức trong lòng thành phố
mây vắt giọt cuối cùng
mùa thu nép vào ngực gốm
mảng vàng bung thơm
Không ai nhớ những bàn chân đã tới
những mùa đã qua
gốm khoác dáng hình u uất
đầy vào xa xưa
Khẽ xếp bóng cuối tường
bao nhiêu dáng hoa bấy nhiêu người đứng đợi
tuổi thơ mỗi lúc một dài
Cánh chiều rụng loang chân gốm
những thân sống với trụi trần
ai đó cắm sắc buồn vào gốm
tràn vào thu.
Cho tôi khóc
Cho tôi khóc
thay tiếng khóc của cha
trên cánh đồng lúa
nước ngập trắng bốn bờ
cho tôi khóc
thay nỗi đau của mẹ
ngày tôi sinh ra
như xẻ từng khúc ruột quê mình
cho tôi khóc
thay nỗi buồn của bao người biệt xứ
suốt cuộc đời nương theo bóng cố hương
hoài niệm trong khắc khổ, bần cùng
cho tôi khóc
khóc cho linh hồn tôi
vật vờ, phiêu dạt
ngày chống nạnh vắt chân nghênh mặt
đêm trở về tôi sợ hãi tôi
Đi và nghĩ
Đi khỏi vòng che chở
tiếng gió liếm rách da
chiều ngả bóng chạm đường rát bỏng
cỏ nửa xanh đỡ nửa úa vàng
đàn kiến cõng tương lai
không còn gì vẹn toàn
bức tường trắng bệch
biêng biêng những lời sắp nói
ai vẽ mây cuối trời
rưng rưng mắt
nặn lên những hình hài
không biết khóc, biết cười
đuổi bóng mình mênh mông phía trước
nhặt nụ cười
người họa sĩ đánh rơi.
Ba Bể
Ánh những lòng xanh cổ tích
ta càng thương càng đầy
sóng gợn bầy tóc
điệu hát thần tiên thơm
núi rừng vẽ âm thanh trùng điệp
soi mình giữa cuộc trong
mỗi hình ảnh
một dáng người lam lũ
Hua Mạ ánh lên thạch nhũ ngàn năm
hơi thở người trầm tích
nắng bùi trám đen
mộng người leng keng xà tích
ta đợi người cuối thu
hiểu những thân ngay thẳng
chợt nghe lòng
mọc lên những ngày xanh.
Tôi nhìn em
Bằng một phần hai con mắt
bầu trời xám xịt
lưng lửng giấc chữ “ô môi”
gọi ngày lá rụng
bằng một con mắt
thấy cắc – ca bay về
hoa rũ vàng trên cánh đồng xa
đêm chốc dạ* khâu mùa bằng hơi thở
bằng hai con mắt
có hoa tươi và có cỏ xanh
giọt mật trong môi mọng ánh mắt ngọt lành thực ảo
chú chim ruồi miên trường
bằng ánh mắt kẻ mù
trời hồng phía bình minh
tôi mượn ánh mắt em nhìn từ phương đối diện
*chốc dạ: rung động thoáng qua
N.D