CON TÀU THỜI GIAN
Con tàu thời gian vô định u minh
Lao đi suốt không gian mặc định
Mang theo mộng mơ, nắng mưa ấm lạnh
Thiện ác ghét yêu, phấp phỏng vô thường
Thời gian qua đi đọng lại giọt sương
Gió lá đu đưa ru lòng muôn thuở
Tiếng chim bách thanh, cánh ong cơ nhỡ
Thẹn mặt nở đơm giây phút hoa quỳnh
Nghe mưa đêm trời đất trở mình
Càng thêm buốt những kiếp người lưu lạc
Mối kiếp nhân sinh mỏng manh hư thực
Mỏi cánh thiên di tâm thế cách vời
Vô cực gió mây, bay đậu thở dài
Say đất hứa thời gian ứ hự
Thực và hư kiếp người đâu sở cứ
Thời gian con tàu, ân hưởng mọi sinh linh…
ĐI SUỐT TRĂM NĂM
Gom góp chút vui, gạt bớt ưu phiền
Mong được bình tâm trái tim trầy xước
Đa cảm đa tâm dễ điều bất trắc
Hao khuyết trí nhân tâm thức dặm dày
Biết đời nhiều điếm nhục dở hay
Nặng nỗi nương năng đức tâm khổ lụy
Phật tính phát dương đỡ lòng bất ý
Lỗi một kiếp sinh đủ sự trái ngang
Guồng quay thời gian bất xới bẽ bàng
Nước ngược chèo quanh bể dầm trắc trở
Nát lòng trơ xoay, đôi hồi gió trở
Vịn vầng mây vàng bám vía hồn thơ
Đi suốt trăm năm chẳng đến bờ mơ
Khó tỏ nỗi người gió giông trôi nổi
Gắng gỏi trí tâm nhặt về mòn mỏi
Chăm bẵm dỗ lòng an ủi vài ba….
ĐẮC ĐẠO TA
Dù là xuất thế, hay nhập thế
Phật tính trong tâm đã tự thiền
Nhẹ nhàng danh lợi bình tâm đến
Hòa ái nghĩa tình khắc yên nhiên
Hồn ta tự tại nơi hẻm phố
Vô cảm xe sang với nhà lầu
Lãng tai, chức sắc cao với thấp
Trầm tích thỏa đời mặc nông sâu
Chẳng khi nhập thế quên danh lợi
Xuất thế tĩnh tâm tự thong dong
Đêm gối cao đầu kinh “Nhân vị”
Dung dưỡng cháu đàn quẩn chân ông
Không mắc nợ đời, quên oán hận
Hành hương phường phố – chốn phồn hoa
Hãm danh lợi, không vương vấn
Tu với nghiệp nhà, đắc đạo ta
——————————
*Nhân vị thi ngôn” – Lê Văn Lạo.
THÁC LỜI
Đời không tận diệt, ta không tận thế
Bớt mộng mơ, tâm thức mở cao sang
Đôi việc vặt, ngỡ trí nhân chưa đủ
E về em, sợ gặp lúc trái ngang
Vẫn tha thiết với đời, sự nhà đâu dễ lượng
Mong các cháu ta tự gắng sức học hành
Nhà ta lấy học làm cốt cách
Không mộng giàu sang, mong đẹp thêm danh
Vẫn da diết việc nghĩa nhân khó đủ
Không mắc nợ ai, không lỡ hẹn bao giờ
Luôn tâm niệm, giàu nghèo lòng thanh sạch
Và tiếc đường chữ nghĩa vẫn trong mơ
Những suy tư mong thành trầm tích
Những trang đời – trang sách có mồ hôi
Thỏa nghiệp nhà, đường văn chương dù có dại
Một chút hư danh hơn mọi kiếp luân hồi…
———————–
*”Khôn chốn quan trường là khôn dại
Dại chốn văn chương ấy dại khôn” – (Không rõ tác giả)
EM VẦN LỤC BÁT
Em giờ qua mấy trang thu
Đôi câu Kiều lẩy mẹ ru ngày nào
Em đem về hội, chiếu chèo
Lưng ong hoa lý trong veo ánh nhìn
Hút hồn giọng hát vút lên
Dựa vần sáu tám ngọt mềm í a
Áo khăn là lượt la đà
Yêu Kiều thả thướt nhẩn nha nhịp lòng
Thắt eo lỏng trễ đôi vòng
Rộn ràng tay múa má hồng càng tươi
Điệu đà lúng liếng gọi mời
Bắt buông rõ khéo thêu lời gấm hoa
Khi sao bóng dáng lượn là
Lên lên xuống xuống đà đã dáng quê
Em – vần – lục – bát si mê
Hồn làng thao thiết nhớ về vành nôi….
CHUYỆN TRÁI TIM
Lòng dằn vặt ngày đêm hối tiếc
Đau một đời nào biết mùi yêu
Vào ra ngân ngấn màu chiều
Trái tim đau biết tình yêu là gì
Bao niềm nỗi cuốn đi biền biệt
Mải tranh giành hơn thiệt, thiệt hơn
Kẻ thì biệt xưa áo cơm
Người thì cầu tiến ngày đêm giữ gìn
Mong sao có chức quyền, tiến bộ
Giữ nghiêm minh chẳng có lăng nhăng
Dám đâu trai gái lằng nhằng
Quanh đi quẩn lại đã rằng tuổi cao
Kẻ nhát gái lời nào dám nói
Mọi sự nhờ ông mối bà mai
Rủi may mong được an bài
Có chồng có vợ như ai trên đời
Rồi bao nỗi xa xôi trận mạc
Lỡ hẹn hò tan nát xót xa
Đắn đo chi nữa muộn mà
Vơ bèo vạt tép mong là cho xong
Bao số kiếp long đong lận đận
Duyên chẳng lành uất hận lệ sa
Đành lòng nuốt tủi cho qua
Phải sao chịu vậy mẹ cha đau lòng
Sống nghĩa vụ vợ chồng con cái
Chuyện tình yêu tình ái bỏ quên
Chuyện trái tim chuyện tâm hồn
Một đời đẫm lệ, lòng buồn khôn nguôi.