Tác giả trẻ Đại Duy tên thật là Phan Đại Duy. Sinh năm 2004. Quê quán: phường Bến Tre, tỉnh Vĩnh Long
Tác phẩm đã xuất bản:
- Mùa thương (tập thơ – NXB Lao Động 2024)
- Trăng lặn cửa sông (tập thơ – NXB Hội Nhà văn 2025)
- Đi lạc trong nhớ (tản văn – NXB Hồng Đức 2026).
Ngoài ra anh đã có thơ đăng báo Công an nhân dân; báo Đăklăk; Tạp chí Văn nghệ Thái Nguyên; Tạp chí Văn nghệ Thành phố Hồ Chí Minh; Tạp chí Sông Hương; … Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc chùm 5 bài thơ của tác giả trẻ Đại Duy.
CHA
Cơn mưa nghịch mùa còn nguyên dư vang gió chướng
khoảng sân khắc khoải phù sa
rặng tràm vắt ngang tiếng sếu
bàn tay ai nhóm bếp mù sương cho chơi vơi bầu khói rỗng
cha vẫn lặng thầm
trầm ngâm cố hương
cha góp nhặt màu xanh sau bão
tiếng trẻ cười thơm rơm rạ
ngọn đèn khuya le lói giữa rằm
lúa vàng hàm ơn tóc trắng
cha gom đời mình trong câu hát màu nâu
đôi vai chai sần gánh gồng gian khó
bằng ánh mắt thương yêu trìu mến
đóa sen nở muộn
chồi non bung biếc
đời mềm như cỏ dại
cứa vào niềm suy tư
những người thương rồi cũng hóa xa xôi
tiếng ve râm ran tán phượng
bóng người cô đơn trong màu châu thổ
trên bạt ngàn sóng gió
hạt lúa đưa cha về cõi vĩnh hằng
tiếng đờn kìm quạnh hiu đứt quãng
cha ơi…
tiếng mõ từ xa dội qua hàng tre sẫm
linh thiêng kinh kệ
tụng niệm mùa màng
men đêm nức nở qua từng thớ gỗ
vầng trăng đỏ ửng sau hè.
RẤT HUẾ
Tả Trạch rời lưng Trường Sơn
đi qua những mạch rừng còn đẫm sương
Hữu Trạch men theo triền núi
vượt ghềnh thác tìm về điểm hẹn
hai nhánh nước chạm lưng ở ngã ba Tuần
rồi cùng mở lối
cho một dòng sông bước vào lịch sử
mộng mị
trữ tình
thơm thảo
du dương em
ba mươi cây số dành trọn cho Kinh thành
trước khi về cửa Thuận
mang theo hương hoa nhiệt đới
cho Huế thơm mùi thi ca nhạc họa
của trầm tích ngàn năm
những mái nhà rường như một trang ký ức gỗ
mỗi khu vườn ướp đẫm tiếng chim nguyên sơ
có bàn tay thon dài ủ trà Nhị Độ Mai thơm nồng mùi sen Huế
có bàn tay dịu nắng mở then nhà cổ
có bàn tay chạm vào mầm hoa mới nở
có bàn tay chạm vào trang huyết sử
có bàn tay đánh thức tinh hoa
có điệu hò mái nhì mái đẩy
có lời ru len lỏi bờ tre bến nước
có những vết trầm trên ngói lưu ly
có chiếc nón lá bài thơ huyền bí
có bóng giai nhân thấp thoáng rèm thưa
tôi đi dọc bờ Hương Giang buổi sớm
nghe giấc mơ đan vào rêu phong một cõi
và thấy môi em mong mỏng một làn hương.
TRỞ MÙA
Triệu những táng lá biếc
những mái chùa đổ bóng ngô đồng
vọng tiếng chuông uy nghiêm
bạt ngàn hoàng lăng
cổ tích ru hời
hạt mầm trong sỏi đá
mênh mang hư thực
đặc sắc âm hưởng
thiếu nữ ngâm khúc Mái Nhì
(sóng vỗ ngàn năm
xuân hạ thu đông
gai cỏ, đất bùn
đồng bằng mặn đắng)
hoàng hôn nối tiếp những cánh chim
gió gõ lên mái ngói lưu ly sắc đỏ
trổ đầy ánh sáng huyền vi
con phố trầm tư trong đêm
yên ả hạt sương lăn tăn
những tầng mây đốm nắng.
THIÊNG
Có một khu vườn trong đêm
những chùm rể của bóng tối
sau màu nâu sẫm trôi về phía vô tận
hồi chuông dài tụng niệm
quê nhà thăm thẳm
con chim hót trong tầm tã mưa dầm
mẹ ngồi gạt dòng nước mắt
hôm đứa con đi khuất dạng cuối làng
mang niềm tin, màu cờ khát vọng
vầng trăng chạm trổ giấc mơ
Đất nước ơi, Đất nước
ký ức
máu lửa và tôi
bài thơ đầu tiên
thả vào phiến rêu quạnh quẽ
các anh về bảng lảng khói lam
bữa cơm của mẹ
chắc chiu bóng hình gầy guộc
hàng hàng mộ gió não nề
đắng lòng quê hương
lửa thiêng bừng lên ánh mắt các anh
nguyệt quế trắng ngần, lời thề quyết tử
bạt ngàn xanh biếc núi rừng
gieo bình minh vào những ngày mai
huyền tích du ca trong nắng
dặm dài chiến khu
và Tổ quốc của chúng ta
ngàn đời vang vọng…
MƠ
Tháng bảy
men nắng vào đêm
phơi mùi khói thuốc
trên môi mềm mật ngọt
một giấc nồng nàn
nếp gối miên man quỳnh hương
phơi tình chung riêng goá bụa
ve sầu đăm chiêu phiêu linh
hợp xướng mùa hè
rong chơi
vội vàng gấp gió đơn côi
tìm nhau trong tháng bảy
ôi ả mắc đầy nỗi nhớ
hạt nắng đong trên tay
ru những dấu chân chim
hiền lành đất mẹ
hoang hoải ửng hồng khúc hát
lác đác triền không
trỉa đầy mây xám
rụng xuống ráng chiều
bổ đôi đêm tĩnh mịt
sụt sùi chiếc lá vàng
man mác nỗi lòng cố xứ
rơi buồn bã vào trăng
di trú vào tim
những chuyện tình lưu lạc
tháng bảy cho người hoài niệm
hương sen tịnh độ
mộng mị đắm chìm.
Đ.D